Sự vỡ mộng đớn đau, có lẽ đến từ việc nuôi mộng và "tưởng" quá nhiều. Chồng Tây - vợ Việt, suy cho cùng họ cũng đều là con người và có những ao ước chung cho một đích đến cuối cùng là hạnh phúc. Chỉ là, nếu như lấy chồng Việt, bạn cần phải cân nhắc cẩn
Vợ Đông Chồng Tây Phóng viên gì mà không biết viết bịa lấy một câu, Tôi không tin đó là sự thật!. Cảm giác xấu hổ thường trực trước những cảnh huống trớ trêu của giới mình hoặc showbiz.
ĐÁM CƯỚI CHỒNG TÂY VỢ VIỆT. ADMIN — 12/05/2022. Quyết định lấy ông xã Tây rộng 17 tuổi, chị Châu bắt buộc nghe số đông lời bàn tán không giỏi từ đa số người. Tuy nhiên, buộc phải duyên bà xã chồng, anh chị em vẫn sinh sống với nhau hạnh phúc, vui vẻ. Bạn đang đọc
Đồng Nai: Câu nói cuối cùng của người vợ trước khi bị chồng chặt tay. Ngày 15/9, Bình bị Công an huyện Long Thành tạm giữ hình sự về hành vi Cố ý gây thương tích. Theo điều tra, hai hôm trước, trong lúc ở nhà riêng tại xã Tam An, huyện Long Thành, Bình gặng hỏi vợ về
Nhiều người phất lên nhờ lọt mắt xanh các chàng Tây nhưng rồi hồi kết của những cảnh đời làm dâu Tây, rể Tây thật ngậm ngùi. Thứ Sáu, 15/11/2019 10:25 (GTM +7)
2LQJ. Vợ Đông Chồng Tây Cuốn sách này sẽ kể cho bạn nghe những chuyện ở bên trời Tây, cuộc sống của những cặp vợ chồng Á - Âu. Bắt đầu bằng tình yêu, các thủ tục giấy tờ để đến một lễ cưới, cuộc sống chung, có con, nuôi con, đi làm, đi ... Xem thêm Thông tin kèm theo Có dịch vụ bọc sách plastic cao cấp cho sách này Chi tiết Miễn phí giao hàng toàn quốc cho Đơn hàng từ Áp dụng từ 1/2/2015. Xem chi tiết » Giới thiệu sách Báo chí giới thiệu Thông tin chi tiết Vợ Đông Chồng Tây Vợ Đông Chồng Tây Cuốn sách này sẽ kể cho bạn nghe những chuyện ở bên trời Tây, cuộc sống của những cặp vợ chồng Á - Âu. Bắt đầu bằng tình yêu, các thủ tục giấy tờ để đến một lễ cưới, cuộc sống chung, có con, nuôi con, đi làm, đi sách hấp dẫn nhờ những câu chuyện thật sinh động qua lời kể của người trong cuộc, gồm 5 phần Tình ngoại lai; Hợp đồng hội nhập; Sinh con kiểu Tây; Vì sao...?; Những chuyến đi . Trong mỗi phần có những chuyên mục nhỏ với tên gọi riêng. Tác giả vốn là một nhà báo, nên các câu chuyện chắt lọc được trình bày gọn gàng và rành mạch, hấp dẫn vì vô số chi tiết bạn không thể tưởng sách này để biết, lấy chồng Tây và sống ở châu Âu, liệu sẽ có được cuộc sống thiên đường? Và cũng có thể coi đây như một "tài liệu" dễ học vì dễ đọc, dễ hiểu cho những ai có ý định kết hôn với người nước ngoài, trong các kinh nghiệm về cách sống, cách giải quyết những khác biệt về văn hóa, tôn giáo, thậm chí những khác biệt trong thái độ và phương pháp xử lý với mỗi sự việc nhỏ trong đời sống thường nhật. Và cả những tâm sự tha thiết nữa, của chính những con người tha bạn đón đọc. Báo chí giới thiệu Vợ Đông chồng Tây PNO - Nhà xuất bản Trẻ vừa ấn hành tập sách đầu tay của cây bút trẻ Kiều Bích Hương, hiện sống cùng chồng và hai con tại thị trấn Rotselaar, nước Bỉ. Thông tin chi tiết Tác giả Kiều Bích Hương Nhà xuất bản Nxb Trẻ Nhà phát hành NXB Trẻ Mã Sản phẩm 8934974115007 Khối lượng gam Định dạng Bìa mềm Kích thước 13 x 20 cm Ngày phát hành 09/2012 Số trang 200 Bình luận từ facebook
>> Vợ Đông chồng Tây Phần 1 >> Vợ Đông chồng Tây Phần 2 >> Vợ Đông chồng Tây Phần 3 Thư có may mắn với cuộc tình ngoại lai của mình không, chắc chắn là có. Nhưng tôi nghĩ cô đã không thụ động ngồi chờ số phận, mà cô đấu tranh và nỗ lực thậm chí cũng đã phải hy sinh nhiều điều để có được hạnh phúc ấy. Sinh nhật Thư, Jean mua tặng cô chiếc xe Audi màu trắng sang trọng đúng như cô mong ước, tiền trả góp xe “trừ dần vào lương tháng của em ở cửa hàng”. Thư cũng kiếm ra đáng kể tiền cho Jean, đặc biệt là nhờ tính chặt chẽ của cô, Jean đã hạn chế được những khoản chi phí không đáng có lập quy định nhân viên chỉ được ăn và uống miễn phí một vài món cố định vào bữa trưa thay vì trước đây thả phanh, thích gì ăn nấy trong hàng trăm loại thực phẩm bày bán ở cửa hàng và kiếm thêm nguồn thu mới bán xương lợn và bò cho các nhà hàng nấu xúp, chế nước dùng thay vì trước đây phải tốn tiền thuê người đổ xương ra bãi rác... Nhờ vợ thu vén, quán xuyến cửa hàng, định hướng gu ăn mặc, Jean ngày càng trẻ ra so với tuổi năm mươi của mình, cửa hàng ngày càng đông khách. Tuy vậy, là người đàn ông nhìn xa trông rộng, lại có tiền sử bệnh tim, anh vẫn luôn dặn vợ mình “Nếu có khi nào em không còn yêu và không muốn sống chung với anh nữa, phải nói cho anh biết để anh lo liệu tài chính cho mẹ con em”. Minh họa của Thanh Huyền Ngày cuối năm 2011, Thư gọi điện cho tôi “Đêm giao thừa hai gia đình mình đi ăn ở nhà hàng rồi đón năm mới cùng nhau nhé. Gia đình phía chồng em chán lắm, anh em ruột không gần gũi, năm năm về ở với Jean rồi mà mẹ chồng chưa bao giờ mời em được một bữa cơm ấm”. Nhưng Jean gọi đến mấy nhà hàng đều kín chỗ, không đặt được bàn ăn đêm giao thừa cho chúng tôi. Tôi định thôi, Thư lại tha thiết đề nghị “Hay là anh chị và các cháu đến nhà em. Cửa hàng lúc nào cũng sẵn thịt, chỉ cần mang về vài món là có ngay tiệc nướng rồi. Để em bảo Jean mua thêm pháo hoa về đốt cho vui. Rồi gia đình chị ngủ lại qua đêm với chúng em, nhé, em sắp sẵn giường cho các cháu nhé, thế nhé...” Nhưng cuối cùng chúng tôi cũng sắp xếp được bữa tiệc đón giao thừa tại nhà hàng Thái ở thành phố Leuven. Cả ngày phục vụ khách, mệt nhọc, nhưng vợ chồng Thư - Jean vẫn tắm rửa thơm phức, diện quần áo thật sang trọng, Jean còn thắt thêm chiếc cà vạt thanh mảnh, khác hẳn vợ chồng tôi ăn vận như ngày thường. Ở khoản này chồng tôi hoàn toàn khác Jean. Chồng tôi luôn phàn nàn vì phải dự những bữa tiệc họp mặt đại gia đình vào dịp cuối năm, sinh nhật các cháu... thật nhàm chán và lê thê. “Vợ chồng em lại không bao giờ được dự những bữa cơm sum họp đại gia đình như thế. Jean là người cần tình cảm nên những dịp lễ tết như thế này bọn em lấy bạn bè làm gia đình” - Thư ghen tị. Bữa tiệc tất niên hôm đó, chúng tôi ăn kiểu Á đón năm mới kiểu Âu. Lạ thay, chỉ là mối quan hệ bạn bè, nhưng được nói tiếng Việt cùng nhau, bàn về chuyến du lịch Việt Nam mùa hè tới, thật đầm ấm, thật vui vẻ biết bao. Chuyện nhặt ở sân bay Charles De Gaulles Một đặc điểm chung - rất quan trọng của những cuộc tình ngoại lai, nhưng lại ít được đề cập, đó là phần lớn khoản tiền bạn tích cóp được sẽ dâng hiến cho các hãng hàng không đường xa vạn dặm về thăm quê. Từ Bỉ, chúng tôi thường đi tàu TGV đến thẳng sân bay Charles De Gaulles của Pháp để đáp chuyến bay về Việt Nam. Trong những lần chờ hàng giờ ở sân bay, tôi kiếm được khối câu chuyện đời xoay quanh những cuộc tình ngoại lai muôn màu sắc của người Việt. Góc sân bay có người Việt bao giờ cũng khác hẳn, đông vui và ồn ào, mới gặp lần đầu đã rào rào chuyện như quen thân lâu lắm. Một người đàn ông trung niên đặt bịch chiếc túi vải lớn trước mặt tôi, than thở “Sao người mình khổ thế, ở châu Âu cả chục năm rồi mà đi đâu cũng tay xách nách mang”. Anh nói có phần đúng. Khác hẳn vẻ thảnh thơi của du khách châu Âu ngồi gõ máy tính hoặc đọc sách trên các băng ghế cạnh đó, góc người Việt lổn nhổn những xe chở hàng, vali lớn đã gửi, nhưng vali bé còn đây, lại thêm hàng xách tay cồng kềnh đủ thứ. “Có mấy khi được về thăm quê, cái gì cũng tham, cái gì cũng muốn mang” - người phụ nữ giọng miền Trung ngồi đối diện tôi nói như phân bua. Rồi bà hào hứng hỏi thăm từng đứa trẻ lai, khen xinh khen đẹp, rối rít đòi bế và hôn hít. Đi cùng chuyến bay với tôi là một cặp vợ Việt - chồng Pháp và cậu con trai mười lăm tháng tuổi, một cô gái Việt trẻ măng bế con năm tháng tuổi về quê ăn Tết sau hai năm trời theo chồng du học tại Pháp, một phụ nữ lấy chồng Mỹ nhưng đang tạm thời ở Romania cũng một mình mang con về Việt Nam đón Tết, một phụ nữ trung niên dường như lúc nào cũng nổi đóa lên với ba đứa con trai lai nghịch ngợm... Chỉ có Như - cô gái miền Trung ngồi cạnh tôi là thảnh thơi. Cô tiết lộ đã phải trả gần ba mươi nghìn euro cho một anh Tây xịn để anh làm thủ tục giấy tờ xin visa cho cô sang kết hôn giả. Hơn hai năm ở trời Âu của Như cũng là khoảng thời gian ngày đêm làm việc tại các tiệm móng kiếm tiền trả nợ. “Cũng nhiều chàng trai ở đây tán tỉnh và thực sự muốn cưới em đấy chị ạ, nhưng em đã có bạn trai ở quê rồi. Em không muốn lấy chồng Tây đâu, kỳ lắm” - cô cười khúc khích. Nhưng tôi đặc biệt chú ý Tuyết - cô gái quê Quảng Ninh mới hăm ba tuổi đang hùng hục đuổi theo cậu con trai mười lăm tháng tuổi. Chồng cô, ba mươi mốt tuổi, người Pháp, ngồi im mỉm cười. Tuyết cho biết cô kết hôn khi mới hai mươi tuổi, nhờ một trung tâm môi giới hôn nhân ở Hà Nội chuyên giới thiệu đàn ông châu Âu cho các cô gái Việt có nhu cầu. Cô chọn được anh chàng Pháp này, và họ làm quen qua email, chat, điện thoại. Sau khi cả hai cùng ưng ý nhau, anh chàng trả khoảng euro để bay sang cưới cô. “ euro cho gia đình em?” - Tôi ngạc nhiên hỏi. Tuyết lắc đầu “Trả công cho nơi môi giới chứ. Gia đình em khá giả, mẹ em chẳng cần tiền em gửi về. Mẹ bảo chỉ thích có cái mác thằng rể ngoại, vậy là mẹ hãnh diện rồi”. Khi cuộc trò chuyện đi vào chi tiết hơn, Tuyết lại băn khoăn “Nhưng bây giờ em còn trẻ thế này mà suốt ngày chỉ chăm con, làm nem rán và bánh ngọt cùng chồng đem ra tiệm bán, mãi cũng chán. Có khi sau này em ly hôn thằng này, kiếm thằng khác”. Tôi đã không nhìn Tuyết lúc đó, mà bất giác nhìn sang chồng cô, anh chàng rõ dáng vẻ chất phác ấy đang cưng nựng hít hà cậu con trai. Anh không hề biết vợ mình đang nghĩ gì, nói gì. Khi tôi kể cho chồng nghe chuyện này, anh thở dài sườn sượt, suýt ứa nước mắt. Có lẽ tôi đã gợi cho anh nỗi đau thất bại hôn nhân lần trước, và phần nào, anh cám cảnh cho những người đàn ông phương Tây chất phác, muốn tìm kiếm một cô vợ châu Á nhu mì, giản dị, hóa ra cuộc sống lại không giản dị như họ nghĩ. Tuyết cũng vậy, cuộc sống hóa ra không đơn giản chỉ là lấy chồng, có con. Tuổi đời còn quá trẻ, tất cả lại quá mới mẻ, cô có lý do để háo hức khám phá tương lai phía trước. Hóa ra không chỉ có chồng của Tuyết thích lấy vợ Việt mà ngồi cạnh anh chính là cậu em trai cũng bay sang Việt Nam để hỏi cưới một cô gái quê ở Hòn Gai. “Em không giới thiệu, tự thằng ấy mày mò làm quen qua mạng đấy, cũng không qua trung tâm môi giới. Chúng nó chat với nhau suốt ngày, có bao giờ nhờ em giúp đỡ đâu. Kệ, dính vào làm gì cho mệt, sau này chúng nó không hạnh phúc lại trách mình. Nghe nói nhà con bé này nghèo lắm. Thằng chồng em bán bánh còn thằng em trai làm ngân hàng. Khác hẳn nhau chị nhỉ. Nhưng chị xem, trông mặt thằng em có vẻ đần hơn thằng anh thì phải”. Tuyết bật cười thích thú. Ít ra, cô cũng có thứ để tự hào về chồng, tôi tự an ủi như vậy. Điệp - người đàn bà với ba đứa con trai lai lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Sau hơn bốn năm, chị mới dám tích cóp tiền đưa đàn con về thăm quê “Trước đây dự định hai năm về một lần, nhưng anh chị em tôi ở quê lại bảo về ít thôi, khoản tiền mua vé máy bay mấy nghìn euro đó gửi về giúp đỡ gia đình còn hơn. Chồng tôi biết chuyện này thì buồn lắm, anh ấy không muốn về cùng nữa. Mỗi lần tôi về, vui nhiều mà buồn cũng lắm. Từ ngày biết tôi lấy chồng Tây, các chị em đi lấy chồng xa cũng chuyển cả về nhà mẹ tôi ở. Ai đời con rể khỏe mạnh là thế mà cứ cả ngày nằm ăn chơi, để mẹ vợ phục vụ. Tôi thương mẹ quá, chỉ cằn nhằn anh chị em vài câu, vậy mà mẹ giận tôi, bảo cậy có chồng Tây mà lên mặt này nọ...” Những câu chuyện tôi nhặt được ở sân bay luôn là đề tài thú vị cho nhóm bạn bè của tôi ở Bỉ. Họ cũng là các cặp chồng Bỉ lấy vợ Đài Loan, Singapore. Nghe chuyện một cô gái Việt phải chi gần ba mươi nghìn euro để kết hôn giả tìm đường vào châu Âu, Maxim - anh bạn Bỉ lấy vợ Đài Loan suýt nghẹn món xúp măng ngọt ngào chúng tôi đang thưởng thức ở nhà hàng Trung Hoa. “Với khoản tiền đó cô ấy có thể kinh doanh và làm giàu tại Việt Nam rồi, cần gì phải sang tận châu Âu? Châu Á bây giờ mới là thiên đường làm giàu. Đó là chưa kể những rủi ro bất ngờ như tai nạn, thất nghiệp, ốm đau... không kiếm đủ tiền trả nợ thì sao. Kiểu đầu tư này thật lạ lùng đối với tôi”. Lin - vợ của Maxim hiểu chuyện hơn “Ít ra cô ấy cũng được thử trong môi trường khác, mới lạ hơn đồng nghĩa hứng thú hơn và biết đâu cô ấy sẽ phát huy được mọi khả năng. Tiến lên, bầu trời cũng có giới hạn mà”. Phải nói thêm rằng Lin là người phụ nữ châu Á duy nhất xuất hiện trong đám cưới của tôi ở Bỉ. Sau hôn lễ vài ngày, cô rủ tôi lên thành phố Leuven mua sắm và dùng bữa trưa kiểu Ấn Độ kèm lời khuyên “Tớ rất muốn cậu gặp được Rachel, một phụ nữ Singapore cực kỳ đáng quý để kết bạn. Tiếc là hôm nay không liên lạc được với cô ấy, để bữa khác tớ giới thiệu cô ấy cho cậu làm quen. Cần phải có bạn bè ngay cậu ạ, rất cần đấy”. Lin và Maxim đã kết hôn được mười năm, đủ để Maxim thành thạo tiếng Trung còn Lin giỏi tiếng Hà Lan, Pháp. Tôi luôn tò mò về cuộc hôn nhân Á - Âu kéo dài hơn một thập kỷ ấy của họ, sóng gió nào là đáng kể, và màu sắc xung đột ra sao? Khi ngồi riêng với tôi, Lin tâm sự “Suốt bốn năm đầu chúng tớ chưa có con nên đi du lịch khắp châu Âu, sục sạo khắp các bảo tàng, tràn đầy hạnh phúc. Nhưng khi có con rồi, bắt tay vào mua nhà, sửa nhà, cuộc sống hôn nhân xuất hiện nhiều bất ổn, chủ yếu là do Maxim còn ở tuổi ba mươi thì tớ đã bước vào tuổi bốn mươi. Anh ấy làm hỏng rất nhiều thứ và tớ mệt mỏi đi theo giải quyết hậu quả. Bây giờ Maxim lại vừa thất nghiệp, chúng tớ thật chông chênh. Hè năm ngoái, chúng tớ đưa được các con về thăm gia đình ở Đài Loan chính là nhờ anh trai tớ trả tiền vé máy bay giúp”. Đánh dấu cuộc hôn nhân mười năm, tôi thấy Lin dán một tờ giấy đánh máy mười điều cần phải thực hiện ngay trong năm lên tường bếp. Xuất hiện thêm điều thứ mười một, ghi nắn nót bằng bút bi “Ly hôn”. Tôi bật cười “Maxim quả biết đùa”. Lin nghiêm mặt “Thực sự nghiêm túc đấy, chúng tớ thậm chí đã đi gặp luật sư chuyên về ly hôn. Với những phụ nữ như chúng ta, mối lo lắng nhất nếu phải ly hôn là làm sao giữ được quyền nuôi con, dù mình ở lại Bỉ hay trở về quê hương”. Và Lin đã làm được điều hơn thế, sau bao cuộc phỏng vấn xin việc cô gọi là “thê lương và sỉ nhục”, một ngày đẹp trời, Lin gọi cho tôi “Tối nay đến nhà tớ, chúng mình sẽ uống say mới thôi, tớ vừa có việc làm”. Đó cũng là công việc Lin yêu thích, làm ở phòng tiếp thị - quan hệ khách hàng cho một công ty đa quốc gia có trụ sở tại Brussels. Giữa gian phòng bày đầy những bức tượng lạ mắt - sở thích nặn tượng đã cứu rỗi linh hồn của Lin trong thời gian chờ việc, chúng tôi mở hết chai vang này đến chai sâm panh khác, uống tràn cung mây. Để lại chồng tôi và Maxim say sưa trò chuyện trong phòng khách về vụ bê bối tình dục của cựu tổng giám đốc Quỹ Tiền tệ quốc tế IMF Strauss Kahn, Lin và tôi lôi hai chiếc ghế ra ngoài vườn, nằm ngắm bầu trời đêm đầu hè lấp ló những ngôi sao tinh khôi. Trong trạng thái lơ mơ, tôi đã đủ can đảm để hỏi Lin “Rốt cuộc những sóng gió trong hôn nhân chúng ta gặp phải là do quá khác biệt về văn hóa, hay vì lý do nào khác nữa?” Lin phá lên cười “Với tư cách người kết hôn đi trước, tớ xin tuyên bố thế này khác biệt văn hóa nào cũng không bằng khác biệt giữa đàn ông và đàn bà. Điều đó xảy ra với bất cứ cuộc hôn nhân nào, không hẳn riêng những cuộc tình ngoại lai như chúng ta”. *** Hạnh phúc là gì? Và hạnh phúc của những cuộc tình ngoại lai có gam màu nào khác không? Thư và Lin từng khuyên giống nhau rằng “Dũng cảm gấp đôi, tự lực gấp ba và phải có khả năng kiềm chế cảm xúc gấp mười để tồn tại ở xứ người”. Mỗi buổi sáng, cố gắng tìm kiếm được một chút ít ỏi thời gian rảnh rỗi sau cả núi việc nhà, tôi tự thưởng cho mình một tách cà phê, bớt mơ tưởng về những ngày tháng sống tự do thảnh thơi cà phê Sài Gòn cùng bạn bè, tôi tự điều chỉnh chính mình và cảm thấy được khích lệ hơn khi tự nhủ hãy sống biết điều với nhau nhé, hôn nhân.
Sáng tạoĐăng video Quản lý videoPhân tích dữ liệuQuản lý tương tácTrang chủAnimeThịnh hànhMục lụcTrực tiếpĐăng nhập để xem nội dung liên chúng tôiLiên hệ chúng tôiTải ứng dụngĐiều khoản sử dụngChính sách riêng tưKhiếu nại vi phạm© 2023 Bilibili Phản hồi Báo xấu5 Lượt xem30/10/2021Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạoCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp 0 Người theo dõi 704 VideosĐề xuất cho bạnTất cảAnime1614BÍ MẬT BÊN TRONG CHỢ TRỜI Ở PHÁP NGHỀ DỄ KIẾM SỐNG Ở PHÁP CUỘC SỐNG PHÁPCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp5 Lượt xem1348Ăn mì xào thịt bò/kết quả khám bệnh của chồng/nghề nhà hàng ở pháp/Cuộc sống pháp/món ăn việt namCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp722 Lượt xem1150Taxe YouTube/Comment remplir /khai thuế YouTube nước nào được giảm/Cathy Gerardo cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp17 Lượt xem1707Sushi How to make Sushi at home Làm Sushi tại nhà dễ dàng ngon khó cưỡng Cathy GerardoCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp17 Lượt xem1715Ăn mì Ý thịt bò/kể bị chê nghèo ăn không đủ no chồng nói gì/gia đình việt pháp/Cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp88 Lượt xem2234Làm Vịt quay da giòn và kết quả/đắt hàng ở Pháp/món ăn ngon/món ngon mỗi ngày/Cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp4 Lượt xem1714Thịt xá xíu nướng/tâm sự sò điệp và khách không còn kè khi tính tiền/nghề nhà hàng /Cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp3 Lượt xem1636Lần đầu thăm nhà bố chồng chị Mai/được tặng quà/Cathy Gerardo Cuộc Sống PhápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp9 Lượt xem1059Cuộc sống pháp/người việt ở pháp/bữa ăn tiễn gia đình chị hai ông chồng không muốn xa/Cathy GerardoCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp14 Lượt xem2107Heo quay da giòn rụm/lần đầu thành công ngon quá ngon/ẩm thực miền tây Việtnam/Cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp2 Lượt xem2004Thịt vịt kho gừng/đãi bạn Pháp và Việt ăn trưa/Cuộc sống pháp/ẩm thực miền tây Việt Nam/món ăn ngonCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp11 Lượt xem1651Vịt nấu đậu Cassoulet đãi nhà chồng chị Mai/phản ứng của gia đình/Cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp4 Lượt xem1426Chef làm bánh tiramisu học được nhiều cách/cuộc sống pháp/món ngon mỗi ngày/ẩm thực miền tâyCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp4 Lượt xem1852Tôm xào chua ngọt/làm sốt me chua khách ai cũng thích/Cuộc sống pháp/món ngon mỗi ngày/ẩm thực ViệtCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp7 Lượt xem2155Mì Ý/Rợn người khách kể thuê nhà người “cheo” cổ nhát ma/hỏi D mua dùm bàn thờ để trừ/Cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp6 Lượt xem1537Cá merlu kho nước cốt dừa sả ớt/Cuộc sống pháp/ẩm thực miền Tây Việt Nam/bữa cơm gia đình việt PhápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp10 Lượt xem1727Ăn thịt ba rọi kho mắm ruốc tim heo xào cải ông Tây ghiền mắm luôn/chuyện đi bệnh viện ở Vn/món ănCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp7 Lượt xem1702Gà rán kiểu Hàn Quốc da giòn thịt xốp ba cha con khen/chị chồng bị bệnh/Cuộc sống pháp/ẩm thực ViệtCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp9 Lượt xem1700Gà nướng/ông xã kể chuyện mời khách ra khỏi nhà hàng vì làm 1 việc trước mặt trẻ/cuộc sống phápCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp5 Lượt xem1827Cá kho nước cốt dừa rau sống chấm ăn hết nồi cơm/món ngon mỗi ngày/Cuộc sống pháp/ẩm thực miền TâyCathy Gerardo - Cuộc Sống Pháp4 Lượt xemTrang chủ>Lấy Chồng Tây Cô dâu việt và chặng đường gian nan được Mẹ Chồng Pháp chấp nhận chồng Tây vợ việt>Bình luận GửiKhông thấy gì đâu
TP - Đọc bản thảo Vợ Đông chồng Tây của Kiều Bích Hương, nhà văn Hồ Anh Thái đánh giá “Đây như một thứ phóng sự Kỹ nghệ lấy Tây đời mới, nhưng nó không chỉ cung cấp cho người đọc một thứ kỹ nghệ… Từ chuyến đi thực tế bằng cuộc đời mình, chị đã sống với cộng đồng những người lấy Tây, chắt ra từ đó những điều rất thật. Những câu chuyện sống động, viết bằng ngôn ngữ sáng rõ và thành thật”. Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc. Tôi lấy chồng Tây. Và vô hình trung tôi lĩnh “án treo” từ cả hai phía. Người phía Việt Nam phàn nàn sao lấy chồng Tây mà chẳng gửi được đồng nào cho gia đình xây nhà, tậu đất, mua xe... Ở Bỉ, một số bạn thân của chồng tôi giận dữ, cảnh báo anh Ngay khi được nhập quốc tịch, bọn nó những cô vợ thuộc các nước nghèo hoặc nước đang phát triển sẽ đổi thái độ. Quả khó xoay xở để sống giữa những đường biên này... Một góc thành phố Antwerpen nơi có nhiều người Việt sinh sống. Hai kẻ cô độc Giữa trưa hè Sài thành, những chiếc xe tay ga bấm còi luồn lách giữa dòng đường ứ đầy, lớp bụi dần lắng xuống để lộ ra một người đàn ông ngoại quốc cắm cúi dắt tay bé gái lai Việt- Bỉ tìm đường về thăm quê ngoại. Trái tim bạn liệu có như tôi, gần như ngừng đập vài giây. Lời nói của anh thật đơn giản, sáng rõ “Anh cần một phụ nữ chịu về ở với bố con anh. Vợ anh đòi li hôn, anh không còn gì ngoài đứa con gái và một ngôi nhà giữa rừng lạnh lẽo”. Đó gần như điều kiện kết hôn, và có thể coi là lời cầu hôn anh dành cho tôi. Tôi có lẽ bỏ qua lời cầu hôn đó, như bao tờ rơi tìm người giúp việc nhà dán trên cột điện, bờ tường. Nhưng tôi, khi ấy, đã hư hao niềm tin vào đàn ông sau vài cuộc tình không đầu không cuối, và chán cảnh ngụp lặn trong sự cô độc, dừng lại nhìn ngắm bố con anh thật lâu. Tôi bắt đầu có cảm giác người đàn ông này nên là người đi cùng mình. Anh giữ đúng lời hứa Gần hai năm tìm hiểu trong xa cách địa lý, hằng ngày, đều đặn, anh gửi từ 1 đến 2 tin nhắn cho tôi, lúc nào nhớ quá mới dám gọi điện để khỏi tốn tiền. Tại sao anh tha thiết có gia đình đến thế trong khi vết thương từ cuộc hôn nhân đổ vỡ còn chưa khô ráo? “Trong một khoảng thời gian ngắn phải mất đi quá nhiều người thân, em khao khát điều gì nhất? Em sẽ sợ sự cô độc. Anh không thể sống một mình”. Nếu kiên nhẫn đọc tiếp những phần sau, bạn đọc cũng như tôi, dần hiểu thêm hoàn cảnh đặc biệt của anh Mất mát và đổ vỡ liên tiếp kéo đến chỉ trong vòng hơn 2 năm định mệnh. Theo sau nỗi đau mất mát, sự cô độc gõ cửa. Tôi chính thức thấm sự cô độc, trống hoang trong tâm hồn từ khi bố tôi qua đời. Mỗi buổi chiều đi làm về, tôi mở cửa đưa mắt tìm bố, ông vẫn thường ngồi ở chiếc ghế ấy đợi tôi về ăn cơm. Bây giờ là khoảng trống. Tôi cầm lên chiếc mũ của bố còn để lại. Những sợi tóc rụng vì hóa chất còn vương vấn giữa những sợi len, tôi đưa lên mũi hít hà. Tóc của bố còn đây, mùi mồ hôi của bố còn đây, máu thịt của bố đang chảy trong người tôi, chị gái tôi, em gái tôi đây, vậy mà bố lại phải nằm dưới lớp đất sâu lạnh lẽo kia.… Tôi trách mình, tại sao trong bữa ăn tôi chỉ biết ca thán về công việc, tình cờ ngước lên nhìn bố xỉa răng, cả hàm răng dưới xiêu vẹo đi dưới chiếc tăm tre, tôi mới nhận ra xương cốt bố đã nhão, bệnh tật đang ăn mòn ông. Tôi không biết gào khóc, tôi không biết kể lể trong đám tang, bao nhiêu đấy tôi giữ trong lòng, vì thế tôi càng đau, vì thế tôi càng cô độc. Sự cô độc vây hãm và hành hạ tôi. Nhưng tôi ương bướng lắm. Muốn tìm đến đáy cùng của cô độc, tôi rời xa mẹ và chị em gái để vào thành phố Hồ Chí Minh thuê nhà, sống một mình. Ban biên tập báo Tiền Phong cũng đồng ý cho tôi chuyển công tác vào văn phòng đại diện của báo ở đây một cách êm đẹp. Lúc chia tay ở sân bay, chị tôi rút cái nhẫn vàng đang đeo đưa cho tôi, mẹ tôi nhìn hun hút vào phía trong. Vừa mất bố, chắc họ cũng trống huơ trống hoác trong lòng, giờ tôi lại không muốn ở cùng họ nữa. Sao tôi tệ hại thế này. Tôi cứ cắm cúi đi. Nhưng chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh không phải lựa chọn sai lầm, trái lại, nó giúp tôi nhận ra rằng, tôi không phải tuýp người có thể sống cô độc. Sự cô đơn đang là vấn đề lớn của xã hội hiện đại cơ mà, và tôi chỉ mới phát hiện ra rằng từ hơn 40 năm trước Robert Weiss- giáo sư đại học Massachusetts ở Boston Mỹ đã sáng lập hẳn bộ môn có tên gọi “Nghiên cứu sự cô đơn”. Tôi hóa ra không có gì khác biệt. Tôi và anh, hai người không thể sống cô độc gặp nhau. Vẫn còn chút vướng bận ở đây. Tôi là phụ nữ châu Á nhưng không phải kiểu gọi dạ bảo vâng như cách đàn ông châu Âu thường hình dung. Vì sao anh không chọn người phụ nữ cùng chủng tộc mà tìm về châu Á, và biết rõ tôi có quá khứ là phóng viên, anh vẫn dấn bước “Phần lớn các cô gái châu Âu bây giờ quá vật chất, tâm tính bất ổn và đòi hỏi cao về tài chính. Họ thường đổ đồng hôn nhân với nhà to, xe hơi sang trọng. Anh không đáp ứng được nhu cầu đó và anh cũng không muốn hôn nhân xây dựng từ nền tảng đó. Những nỗi khốn khó, vất vả, nghèo đói dường như bị tẩy rửa hoàn toàn trong tâm hồn họ rồi. Thời kỳ khó khăn vật chất trôi quá xa ở châu Âu rồi. Anh hi vọng châu Á mới thoát khỏi đói nghèo lạc hậu và mất mát của chiến tranh, còn nhiều người biết trân trọng những giá trị đích thực, biết nâng niu những gì họ đang có. Về mặt lý trí, anh tìm về nơi có xác suất thành công cao hơn. Về mặt tình cảm, anh chỉ yêu người Việt”. Sau này, vợ chồng tôi có những lúc cãi nhau ra trò, uất ức, tôi gào lên “Anh làm gì đời tôi thế này?”. Anh ngẩn mặt ra, phân bua “Em thấy không, chỉ hai năm sống một mình nuôi con anh trở nên khó tính đến nhường này. Hãy giúp anh với, cho anh thêm thời gian”. Bản tường trình về tình yêu Thông qua mối quen biết là một cộng tác viên dịch thuật của Phòng Công chứng, tôi xin được tập tài liệu ghi lại các cuộc phỏng vấn kết hôn có yếu tố nước ngoài. Các bản này đã dịch ra tiếng Anh. Một quầy bán nem rán và thức ăn nhanh di động của người Việt ở chợ ngoài trời tại thành phố Antwerpen. Tôi đặc biệt chú ý bản khai cá nhân về cuộc gặp gỡ định mệnh và quan hệ của một cô gái tên Dư- sinh năm 1983 với chàng trai Việt kiều Úc tên Quý, sinh năm 1974. Dư khai chi tiết “Vào ngày 16 tháng 6 năm 2005, tôi lái xe máy ra khỏi bãi đỗ xe ở chợ Bến Thành. Khi cố tránh một người bán hàng rong trên phố, tôi va phải một xe máy chở hai người đàn ông. Khi ngã, chân tôi chạm vào bô xe máy nên bị bỏng, tôi quá sợ hãi và không thể đứng dậy nổi. Lúc đó, tôi chỉ nhớ có bàn tay ấm áp của một người đàn ông nâng tôi dậy và còn giúp dựng lại xe máy cho tôi. Anh còn ân cần hỏi tôi có muốn đi bệnh viện không, liệu có thể tự lái xe về nhà được không. Sau đó, anh hỏi xin số điện thoại của tôi rồi đưa tôi về nhà chú tôi. Chỉ vài tiếng sau, anh đã gọi hỏi thăm sức khỏe. Anh tự giới thiệu tên là Quý và hỏi tên tôi. Anh nói rằng anh không hỏi tên tôi lúc bị tai nạn vì biết rằng tôi đã rất hoảng sợ khi đó. Thoạt đầu, tôi cũng ngại ngần, nhưng trước sự tử tế, ân cần và ấm áp của anh, tôi dần cảm thấy thoải mái hơn khi trò chuyện. Sau tai nạn, thỉnh thoảng anh gọi cho tôi, và chúng tôi phải lòng nhau lúc nào không hay. Vào ngày 4 tháng 4 năm 2007, sau gần hai năm yêu nhau, chúng tôi quyết định tổ chức đính hôn với sự chứng kiến của hai gia đình và bạn bè. Tôi tin rằng tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi”. Cuối bản khai này, cô cam đoan những lời kể trên là sự thật và ký tên. Còn đây là bản tường trình của Quý- Việt kiều Úc sinh năm 1974 “Tôi viết bản tường trình về mối quan hệ của tôi với vợ là Dư. Vào ngày 16 tháng 6 năm 2005, anh trai tôi chở tôi đi cắt tóc. Khi lái xe đến chợ Bến Thành, bỗng nhiên xe máy của chúng tôi bị đâm. Tôi nhìn thấy một chiếc xe máy đổ xuống, cô gái đang lái chiếc xe đó cũng ngã ra đường. Theo phản xạ tự nhiên, tôi giúp cô đứng dậy và dựng lại xe máy cho cô. Tôi an ủi cô và cùng anh trai đưa cô về nhà cô vì lúc đó chân cô ấy bị bỏng. Vài giờ sau, tôi gọi điện để hỏi thăm vết thương của cô. Sau đó, tôi thường xuyên gọi cho cô, tôi cũng không biết tại sao tôi cảm thấy đã biết cô rất lâu rồi. Rồi chúng tôi hẹn hò. Khoảng thời gian của chúng tôi ở Việt Nam qua nhanh, khi trở lại Úc, tôi nhớ Dư khủng khiếp. Sau gần hai năm yêu nhau, chúng tôi quyết định đính hôn vào ngày 4 tháng 4 năm 2007 với sự chứng kiến của gia đình và bạn bè. Chúng tôi rất hạnh phúc và tin tưởng rằng hôn nhân của chúng tôi sẽ là mãi mãi”. Cuối bản tường trình này anh cũng cam kết thông tin trên là sự thật và ký tên. Thông tin hai người khai riêng rẽ, trùng khớp tuyệt vời. Một người có kinh nghiệm khuyên tôi phải giữ lại bản sao cước phí những cuộc gọi điện thoại cho nhau, nội dung chat hàng đêm, có thư từ qua lại hoặc ảnh chụp chung càng tốt... làm bằng chứng trình ra trong buổi phỏng vấn cho thêm phần thuyết phục. Tôi muốn kết hôn, nhưng nếu phải viết một bản tường trình như vậy cho người khác xét duyệt cuộc tình của mình, trăm ngàn lần tôi không muốn. Mẹ tôi cũng không hỏi những câu như vậy! Kỳ 2 Hợp đồng hôn nhân Kiêu hãnh và định kiến Theo Báo giấy
Đăng ngày 07/10/2013 142816 Những câu chuyện sinh động qua lời kể của người trong cuộc – từng là một nhà báo, về cuộc sống của những cặp vợ chồng Á – Âu chắc chắc sẽ làm bạn thích thú Tác giả Kiều Bích Hương NXB Trẻ Giá VNĐ Những câu chuyện sinh động qua lời kể của người trong cuộc – từng là một nhà báo, về cuộc sống của những cặp vợ chồng Á – Âu. Các câu chuyện chắt lọc được trình bày gọn gàng, rành mạch và hấp dẫn với nhiều chi tiết ít ai ngờ tới. Luôn giữ kết nối! Đăng ký để ELLE chia sẻ cùng bạn những bài viết thú vị. Điểm tin & Sự kiện
chồng tây vợ đông