TOP 12 NHỮNG CUỐN SÁCH HAY 1. Đắc Nhân Tâm 2. Bạn Đắt Giá Bao Nhiêu? 3. Đọc vị bất kỳ ai 4. Đời ngắn đừng ngủ dài 5. Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu 6. Đừng Lựa Chọn An Nhàn Khi Còn Trẻ 7. Khéo ăn nói sẽ có được thiên hạ Xem thêm TOP 12 NHỮNG CUỐN SÁCH HAY 1. Đắc Nhân Tâm Xuyên Nhanh: Nam Chính Không Vội Sao Ta Phải Vội!! BQNT Đọc truyện. 8.1 12/09/2021 Đọc Truyện Soái Đến Nỗi Chết Viễn Linh Đọc truyện. 10 15/02/2021 Akay Hau Đọc truyện. 8.9 14/02/2021 Đọc Truyện Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày Thượng Quan Miễu Miễu Đọc truyện. 7.7 23/02/2021 Mua linh ta linh tinh đã hết 80k rồi .Thịt thì mình hay mua 1 tuần 1 nên ko phải mua cứ để ngăn đá chia đều thành từng bữa . chị mua dc cua rẻ nhỉ, sáng nay em mua có 9k/lạng mà đã thấy rẻ lắm rồi, đang định lên đây khoe ai dè có người đi chợ còn khéo hơn mình Co Nguyet oi, co voi KQuyen, AThu an bun bo nha XUyen co ngon khong co, bun bo cung la mon khoai khau cua em nua do co..HiHiHiiipho hay bun bo gi em cung khoai het. May hom nay ben My co tiec, ben VN cung co tiec, vay la KHOOO..OOONG cong bang cho nguoi o Uc va Duc cha co tiec tung gi rao. Hom bua ca nhom noi chuyen tren phone, co dang noi Cac tiep diem cua RT4 dong ll;li dip ngu6n cha cuOn dAy cua c6ng tiic ta t6c d¢ caa C. Cdc tiep diem cua congtacta t6c dO caa dong ll;li cap ngu6n cha cl1u chinh luu CL la ngu6n I chi~u ca:p cha hai nam chAm NC t va NC z' Nam chAm NC l Be dong tigp diem I PK, cuOn dAy cOngtactd N co _di(!n. PUjq. Part 15 2/2 * hơ hơ, part này dành tặng cho tất cả các bạn ủng hộ truyện mình nhớ Yêu các bạn lắm a~*Sau một hồi nhảy múa, ta chóng mặt, mặt đất quay cuồng. Ta lao đảo, loạng choạng. Kha lao ra đỡ ta, hỏi han- Muội không sao chứ?? - Muội chắc hơi bị chóng mặt- Ta víu lấy tay Muội có muốn về Ngọc Long cung không??- Ừ được. Nhưng muội phải nói với Hoàng Thần- Được. Ta đưa nàng lên chỗ Hoàng ThầnKha dìu ta lên ghế của Hoàng Thần, hắn đỡ lấy ta- Nàng không sao chứ? Ta nhìn hắn- Ta muốn về phòng. Ta xin lỗi...Hắn cốc nhẹ đầu ta- Hâm. Ta không cho nàng xin đâu- rồi hắn nhìn Kha - Phiền ngươi đưa Ân Ly vềKha gật đầu. Ta ngồi lên người tiểu Bạch, Kha cũng ngồi lên theo. Ta dựa vào người Kha- Cám ơn huynhTiểu Bạch hú lên, tất cả thần dân im bặt dạt sang một bên. Hoàng Thần đứng lên- Hoàng hậu không khoẻ, nên lui về trước. Các khanh hãy cứ tiếp tục. Tiểu Bạch lao đi giữa đường đưa ta về phòng. Đặt ta lên giường, Kha đi ra khỏi phòng. Ta khẽ quay người, trùm chăn kín đầu. Ta mệt quá! Lại nhức đầu nữa, ta chìm vào trong giấc ngủ...*********************Tên hoàng thượng nào đó vừa tham dự buổi lễ hội mùa động mệt ỉu người, vào phòng, hắn giật mình thấy một cục bông cuộc tròn trong chăn trên cái giường. Hắn cười khì một cái rồi tiến đến. Khẽ nhấc cái chăn ra, nàng cựa mình. Hắn thót tim đứng im bất động...1 giây...2 giây...3 giây..thấy nàng không cựa quậy gì nữa, hắn thở phào như làm gì đó sai phạm rồi tiếp tục vén cái chăn đó lên. Khuôn mặt thanh tú nàng hiện ra, hắn cười. Nàng lại rúc cái mặt vào trong chăn. Hắn nâng cằm nàng lên, đôi môi như quả dâu chín mọng hắn chỉ muốn "ăn" mãi nàng hồng hồng phúng phính nhìn thật đáng yêu. Hắn đưa tay véo một cái "Aa, gì thế này? Mềm quá". Rồi lại véo thêm cái nữa. A! Sao đau thế nhỉ?? Có ai đang véo má ta? Ta lơ mơ tỉnh dậy. A! Lại véo nữa kìa! Đáng ghét! Ta sẽ xử trảm nhà ngươi!Ta bật dậy, nhìn tên bi3n thái véo má ta. Lại là tên cẩu hoàng thượng kia. Mi thật là bần tiện quá! Mi không ngủ được thì để cho ta ngủ chứ! Mi ghen ăn tức ở thế mà được à? Ta nhăn mặt- Mi bị điên à?? Sao véo má ta?? Hại ta đang ngủ ngon lại dậyChưa nhận được câu trả lời, môi ta bị tấn công bởi " vật thể" mềm mại, âm ấm kia. Ta muốn đẩy hăn ra lắm chứ nhưng những lúc như thế này, chân tay ta lại mềm nhũn cả ra. Aisshh tên cẩu hoàng thượng kia, mi làm đầu óc bổn cung đen tối rồi! Hắn cắn vào môi ta một cái, ta đẩy hắn ra- Điên à?? Đau quáHắn bĩu môi- Tại nàng - Tại ta??- Ai bảo nàng lúc nào cũng có đôi môi làm người khác muốn hôn, muốn cắn chứ?- Mi..Mi...- Ta giận hắn không nói được câu gì nữaHắn cười cười. Ta ngồi thừ ra một lúc rồi chợt nảy ra ý tưởng ngồi vào lòng hắn, dụi dụi đầu- Ta lạnh..Hắn ôm ta, đặt lên trán ta một nụ hôn- Hết lạnh chưa??Ta mở he hé áo hắn ra, ta nhìn thấy bộ ng ực săn chắc của hắn, mặt ta đỏ lên. Không! Phải bám sát theo kế hoạch. Lấy tay vẽ vẽ lên giữa ngực hắn- Chưa. Vẫn lạnh lắm. Chàng có cách gì không?Người hắn nóng lên. Ta thích thú ngẩng đầu lên, tiến sát về mặt hắn, chăm chú nhìn khuôn mặt ửng đỏ của hắn, hắn khó khăn cất lời- Nàng...nàng muốn...Ta cười, di chuyển về phía tai hắn, thổi phù một cái vào tai rồi thì thầm- Không! Mi bị lừa rồiNhìn mặt hắn đỏ như gấc, ta lăn xuống giường cười. Ha ha rốt cuộc tên hoàng thượng cũng bị ta lừa. Ta cười ngặt nghẽo đến đau cả bụng. Mất đến 3 giây sau, bộ não tên cẩu hoàng thượng mới hoạt động lại. Hắn nhìn nàng lăn lộn cười, không khỏi tức, hắn lao đến, véo má ta- Cho nàng chừa trêu ta nèTa la oai oái- Đauuuuu taaaaTa ôm cái má tội nghiệp bị hắn véo sưng đỏ cả lên như bị ong đốt, khóc- Oaooaoaoao mi bắt nạt taHắn lúng túng, đúng là hắn hơi quá tay thật. Sao hắn có thể làm đau nàng cơ chứ?? Hắn bế ta lên, ta vùng vây, chân vẫy loạn xạ- Oaoaoaoa- Thôi nào, ta xin lỗi nàng - Oaoaoaoa- ta tiếp tục khóc tiếpRồi môi hắn lại " gặp" môi ta lần nữa, ta ngưng khóc, lại bị cuốn vào nụ hôn đấy! Hắn là người kết thúc nụ hôn đó, sao tự dưng tim ta lại hẫng một nhịp thế này?? Cảm giác này là gì? Tiếc nuối vì nụ hôn không còn tiếp tục??Nhìn mặt ta trân trân như vậy, Hoàng Thần cười rồi bảo- Muộn rồi đấy. Nàng ngủ điTa phụng phịu- Ngủ lại ta dễ bị gặp ác mộng lắm á ~. Tại mi kéo ta vào lòng hắn- Thế này là được chứ gì? Yên tâm. Nàng sẽ không gặp ác mộng đâu. Có ta rồiNằm ngoan ngoãn trong lòng hắn, ta nghe tim ta đập thình thịch. Ít nhất ta cũng nên cám ơn hắn chứ nhỉ? Nhướn người lên, thơm vào má hắn một cái " chụt"- Cám ơn ngươi... Vì tất cả Hắn sững người rồi cười với ta- Lần đầu nàng hôn ta đấy nhỉ? Ngủ đi nào!Rồi cuộn tròn trong vòng tay hắn, ta ngủ..... Kì lạ làm sao! Đêm đó ta không gặp ác mộng ! Giới thiệu Tác giả luciferchuThể loại Ngôn TìnhGiới thiệuHoàng hậu ư?? Thì sao chứ?? Hoàng hậu không được vui chơi à?? Ta mới trở lại được thân xác mấy chục năm thôi mà... Đương kim hoàng thượng ư?? Ta không quan tâm. Mặc dù ta với hắn quen nhau từ bé... Gọi là gì nhỉ?? Thanh trúc trúc gì đó /Hoàng Thần là thanh mai trúc mã đó ==/ Kệ chứ. Ta chỉ thấy hắn giống người ấy thôi x Hoàng Thần người ấy chính là ta mà x Đang cập nhập Đang cập nhập Danh sách chương Bình luận Có thể bạn sẽ thích 1 tháng trước Không Làm Thế Thân 8,661 4 Chương 72 1 tháng trước Marguerite Ngày Xuân 1,158 3 Chương 8 Bạn học Hứa 1 tháng trước Hứa Với Em Một Đời Bình An 1,175 3 Chương 7 Kết thúc 1 tháng trước Tạo Tác Thời Quang 2,073 4 Chương 23 Kinh Triệu Doãn 1 tháng trước Nhiều Năm Trôi Đi 1,489 3 Chương 14 “Bạn gái con là Hạ Kinh Niên.” 1 tháng trước Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương 4,061 4 Chương 56 “Thư tình” 1 tháng trước Chân Tình Người Một Đời Không Quên 5,003 3 Chương 48 Giang Thiếu Hào Phóng 1 tháng trước Người Định Hình Tâm Lý 1,499 3 Chương 56 Kết thúc 1 tháng trước [Mau xuyên] Luận 1001 Cách Chết Của Nữ Phụ 2,869 3 Chương 76 1 tháng trước Chiết Yêu 1,959 3 Chương 63 Phiên ngoại Phượng Thành 1 tháng trước Bạc Vụ 4,366 5 Chương 104-105-106 1 tháng trước Cưa Vợ, Cưa Chồng 1,747 3 Chương 51 ~ Part 8~* có hai đứa bé chơi vui vẻ với bé cười, cài lên tóc cô bé kia một bông hoa- Ly thật đẹp. Sau này ta nhất định lấy Ly làm hoàng hậuCô bé khúc khích cười- Huynh không lừa muội chứ, Hoàng Thần??- Thật mà. Để ta bơi ra giữa sông lấy cho Ly bông hoa kia nhé Cậu bé vội bơi ra nhưng hụt chân nên đuối. Cô bé vội lao ra kéo cậu bé đó vào, cậu bé vào đến bờ, cô bị một con rắn đen kéo ngược trở lại xuống sông...- Cứuu....* Ta cảm nhận một bờ môi mát lạnh đặt trên môi ta, ta sợ hãi lắcđầu nguầy nguậy rồi bừng tỉnh. Mồ hôi túa ra như Thần ôm chặt ta, ta sợ hãi khóc trong lòng hắn. Hắn vuốt tóc ta rồi ôm chặt hơn- Không sao đâu, mọi chuyện qua rồi!Cơn ác mộng đó ..... lâu lắm rồi ta mới gặp lại mà...Rồi hắn thì thầm gì đó vào tai ta, ta chẳng thể nhớ ..***************Hắn ôm chặt nàng vào lòng. Nàng lại gặp ác mộng. Chuyện này hơi vó lỗi với nàng nhưng hắn phải thâm nhập vào giấc mơ nàng để biết nàng mơ gì. Chuyện quá khứ ngày xưa lại ám ảnh nàng. Nàng run lên, quẫy người, chân nàng giật giật. Nàng sợ đến khóc trong giấc chẳng biết làm gì ngoài hôn nàng. Nàng tỉnh dậy khóc trong lòng hắn. Hắn biết chừng nào chưa tìm được chủ nhân con rắn đó, nàng sẽ vẫn bị ám ảnh...- Ta...xin lỗi... Tại ta cả... - Hắn thì thầm vào tai nàng.****************Ta vuốt v3 tiểu Bạch, nhớ lại về giấc mơ hôm qua rồi băn khoăn " Tại sao trong giấc mơ hôm qua lại có chủ nhân thân xác này và Hoàng Thần??"Kha và Mai Mai tổng quản có việc phải giải quyết nên đã đi mất rồi! Để ta một mình Ngồi thần ra một lúc, ta quyết định vào thư viện đọc sách. Ngồi lên lưng tiểu Bạch, ta bảo- Đưa ta tới thư viện hoàng cung. Tiểu Lam đậu trên vai ta nói " Người muốn lấy gì, ta có thể lấy cho người mà"Ta cười, dụi đầu vào thân con chim lớn- Tiểu Lam à, điều thú vị nhất khi đọc sách là đến thư viện tìm thư viện lớn, ta đi quanh. Tiểu Bạch thì luôn ở sau ta, tiểu Lam thì đậu trên vai. Cuốn sách có bìa dày cũ kĩ đập vào mắt kiễng người lên, với lấy cuốn sách rồi mở ra đọc. Tên cuốn sách là "Những bộ tộc nổi tiếng", đập vào mắt ta là thông tin của bộ tộc nào đó " Bộ tộc thời gian là bộ tộc nắm giữ thời gian của cuộc đời mỗi con người....."Giật mình, ta viết thông tin lên một mảnh giấy rồi đóng cuốn sách lại" Phải, đây sẽ là nơi mình biết tất cả mọi việc" Leo lên lưng tiểu Bạch, ta nói- Tiểu Bạch, đến Rừng Âm U nào./ Rừng Âm U/Rừng Âm U là một khu rừng rộng lớn, là nơi trú ẩn gần như các bộ tộc cuat rất nhiều sinh vật. Đúng như tên gọi, khu rừng tối om, không một bóng người, hoang vắng... Ta bám cúi xuống, bám chắc vào bộ lông tiểu Bạch. Tiểu Bạch gầm gừ" Người có chắc người đang đi đâu không?? Chúng ta nên bẩm với Hoàng Thượng trước khi đi."- Tiểu Lam ở lại rồi mà. Nếu chúng ta có việc gì, hẳn tiểu Lam sẽ biết mà báo cho Hoàng nhìn quanh. Theo ta nhớ thì Bộ tộc Thời gian ở trong một hang cạnh cây sồi già. Ta hít một hơi thật sâu, khẽ lắng nghe theo hơi thở của rừng. Tiếng gió làm lá xào xạc...xào xạc...." Công chúa của rừng, Rừng Âm U bái kiến người"" Mọi người đều là bậc lão nhân cả, xin đừng làm vậy..""Công chúa đến đây có việc gì vậy??"" Ta cần tìm bộ tộc Thời Gian..."" Ta sẽ chỉ cho người. Nhưng xin người cẩn thận... Bộ tộc đó không đơn giản"" Đa tạ Rừng Âm U"Vỗ vỗ vào lưng tiểu Bạch, ta bảo- Tiến thẳng về trước rồi quay sang hướng Đông Nam hai lần. Bộ tộc thời gian ở mọi ng hãy để cmt và nhận xét và tin nhắn thoải mái nhé. Mình cx k ngại lời chê đâu tại mình ms lớp 9 câu văn chữ còn lủng củng nhiều. Xin cám ơn Part 2~Tại...tại sao cây lại biết nói? Cây chỉ là thực vật thôi mà. Ta trố mắt nhìn cái cây cổ thụ như thể đấy là một sinh vật lạ. Bên tai ta lại vang lên giọng nói kì lạ " Đừng nhìn ta như thế. Chẳng phải tiểu Nguyệt đã nói với con là gia tộc họ Lâm có thể nói chuyện với cây cối sao?"Nhớ kĩ lại thì đúng thế. Tiểu Nguyệt đúng là có nói với ta như vậy. Ta cúi đầu cung kính trước cây cổ thụ già rồi nói- Ta xin lỗi...nhưng...ta không thể nhớ nổi ông là ai..Cổ thụ dường như định nói thêm điều gì đó nhưng lúc đó, Ân Nguyệt đến bên ta. Cổ thụ lại trở về trạng thái im lìm. Tiểu Nguyệt liếc nhìn cây, rồi nói với ta- Ân Ly tỉ tỉ, chúng ta đi thôi. Ta gật đầu mỉm cười. Tiểu Nguyệt đưa ta ra ngoài Lâm gia. Chúng ta cùng đi ra chợ. Ta thích thú nhìn quanh. Chợ ở thế kỉ 21 mà ta đi toàn thịt cá chứ đâu nhiều đồ thế này. Ta lăng xăng chạy khắp nơi, ghé vào hàng bán vải một chút, ghé vào hàng bán trâm một chút. Đập vào mắt ta là cây trâm màu xanh lam đậm tuyệt đẹp. Thấy ta chăm chú vào cây trâm đó, tiểu Nguyệt cười rồi bảo với người bán hàng- Cho ta hai cây trâm màu xanh lam này. Đưa tiền cho người bán hàng, tiểu Nguyệt cài trâm lên tóc tết của ta, rồi cài cái còn lại lên tóc muội ấy- Một cái cho tỉ, một cái cho taTiểu Nguyệt là em của Ta nhưng dường như Nguyệt còn chín chắn hơn cả ta. Ta cười vui vẻ nhìn tiểu muội của ta. Đáng lẽ tiểu Nguyệt nên làm tỉ tỉ của ta thì đúng hơn. Ta cười với tiểu muội rồi đi tiếp. Ta mải chăm chú nhìn vào sạp bán diều kia rồi....RUỲNH!!!!!!!!!!Ta ngã sõng soài dưới đất, thấy đau điếng ở vai phải. Có người đâm phải ta. Mở mắt, tất cả ta nhìn thấy là cái trâm xanh lam bị gãy đôi. Ta run run cầm cây trâm bị gãy, muốn khóc mà không khóc nổi. Ta tức giận nhìn người đâm vào ta làm cái trâm của ta bị gãy. Hắn mặc bộ quần áo xanh lục, nhưng thứ làm ta sững người về hắn là khuôn mặt đó. Nhìn thật quen làm sao... Nhưng ta chẳng nhớ nổi hắn là ai. Dù hắn là ai đi nữa, hắn cũng làm gẫy trâm của ta. Hắn phải trả giá !!Ta tức giận chỉ vào mặt hắn- Mi làm gãy trâm của ta rồi Hắn đứng dậy, phủi quần áo, khinh khỉnh nhìn ta- Ta xin lỗi nhưng chẳng phải cô nương đây đâm vào ta??Ta mếu, mặt xị xuống. Mặt hắn bỗng sững lại rồi từ từ chuyển đỏ. Ta chìa trâm gãy ra, bảo- Đền cho ta. Cái này do tiểu Nguyệt mua cho ta đấy Hắn cúi xuống bế ta lên. Ta bất ngờ, vùng vẫy. Nguyệt tới, bàn tay nắm chặt thanh gươm nói- Xin công tử hãy bỏ đại tỉ của ta xuống. Nếu không thì xin đừng trách ta. Hắn thả ta xuống theo lời của tiểu Nguyệt. Ta mặt xị xuống, nói với muội- Hắn làm gẫy trâm của tỉ rồiHắn khẽ cười trước biểu cảm của ta rồi bảo- Xin vị cô nương đây thứ lỗi. Hãy để kẻ hèn này mua đền lại cho cô. Hắn tới sạp bán trâm nhưng người bán hàng bảo loại trâm đó đã hết. Hắn cười cười xin lỗi ôn dịch! Dám làm gãy trâm của ta!Ta khẽ nói thầm với Nguyệt muội" Chuẩn bị chạy nhé!!"Nguyệt muội chưa kịp hiểu ra sao đã thấy ta đến trước mặt tên ôn dịch, kéo nhẹ váy lên, ta khẽ cười- Ta...cũng xin lỗi nhé!Rồi ta giẫm thật mạnh chân lên chân hắn và bỏ chạy, không quên kéo tiểu Nguyệt theo- Chạy thôi!!Ta bỏ lại hắn đứng đó với cái chân đau kia. Hắn mỉm cười, không ngừng xoa chân. Rồi hắn gọi người đi theo sau hắn- Gia Phong, mau tìm cho ta mọi thứ về vị cô nương kia. Gia Phong khẽ cúi người- Vâng, thưa hoàng trở về Ngọc Long cung, thay bộ quần áo tầm thường kia rồi mặc áo bào. Hắn ngồi, nhớ lại về thiếu nữ mặc áo xanh lục kia rồi bật cười. " Thật giống y hệt người con gái ấy!"- hắn nhìn xa xăm...Cánh cửa bật mở. Một nô tì đi vào, cúi người trước hắn- Bẩm hoàng thượng, hoàng thái hậu truyền cho gọi đứng dậy, phẩy tay- Ta biết vội vã đến phòng của hoàng thái hậu. Hắn chắc mẩm nghĩ khi người họi, ắt hẳn có việc gì nguy cấp lắm. Đến Tây Thiên cung, mở cửa hắn cúi rạp người- Hoàng nhi xin yết kiến Hoàng Thái hậu. - Cho vào- Hoàng Thái hậu nói Part 5~ 1/2Đó sẽ là một buổi sáng yên bình, tiếng chim hót líu lo, nắn trải dài nghịch ngợm trên từng hàng cây của Ngọc Long cung, hoa nở rộ khắp lối đi ... Đấy là sẽ nhưng sự thật thì...AAAAAAAAAAAAAMột tiếng hét vang vọng cả Ngọc Long cung. Và tiếng hét đó là của ta- Ly hoàng ta thức dậy, ta không thể cử động được, quay sang bên cạnh thấy tên cẩu hoàng thượng đang ôm cứng ta ngủ. Thấy ta hét như vậy, hắn có vẻ biết-trước-được-tại-sao-hét nên khẽ nhăn mặt, rồi ôm ta chặt hơn- Im nào. Nằm xuống đi ta ngủ thêm chút nữa- Nhưng....- Ngoan nào. Tí nữa ta đưa đi chơiTa đành phải ngoan ngoãn nằm xuống cạnh hắn. Quay sang nhìn, hắn cũng đẹp trai đấy chứ! Da trắng, nhìn như Hàn quốc . " Thả tên này vào thế kỉ 21 chắc tên này chết giữ đống gái mất!" - ta cười thầm nghĩ. Cơ mà sao hắn giống "người ấy" ở thế kỉ 21 nhỉ? Chắc là trùng hợp. Mải suy nghĩ ta quên mất vạt áo ta đã bị mở ra chút do quay người xộc xệch áo. Và có tên hoàng thượng nào đó đang giả vờ ngủ ti hí nhìn ta và phần bị bắt gặp cái nhìn đó, tức giận đạp hắn xuống đất- Dậy đi đồ bi3n thái!Hắn bị đạp lăn xuống đất, đưa tay lên xoa mông bảo- Này...Chưa để hắn nói xong, ta đã cướp lời - Sao mi lên giường nằm ?? Sao mi lại ôm ta?? Sao mi nhìn ngực ta??- Ta lạnh nên ta lên giường nằm đắp chăn ôm nàng. Nó đập vào mắt ta chứ ta có cố ý đâu- Vẻ mặt " ngây thơ" xuất hiện trên khuôn mặt hoàng đếTa đá bay hắn ra ngoài- Cút ra cho ta thay quần áo!!Mở tủ quần áo, ta toàn thấy váy màu xanh lam- màu mà ta yêu thích nhưng có rất nhiều kiểu dáng. Đc, hôm nay ta sẽ chọn bộ váy có hai tay dài nhưng hở cổ với hai vai, eo váy ôm sát eo ta. Tết tóc xong, ta đi ra ngoài tìm " đương kim hoàng thượng".Hắn vừa mặc long bào xong thì thấy ở ngoài sân, hoàng hậu của mình hớt ha hớt hải tìm mình, nhìn quanh chẳng thấy đâu, hắn thấy nàng bực tức giậm chân tại chỗ, mặt xị lại y như một đứa trẻ con vậy. Hắn khẽ cười, sau bao năm, nàng vẫn không thay đổi. Hắn cười với Gia Phong - Nàng bị lạc rồi. Ngươi mau dẫn nàng vào Phong cúi đầu, đi ra ngoài chỉ đường cho vị hoàng hậu kia. -Ta bực bội dâm mạnh chân vào nơi cẩu hoàng thượng yên vị. Ta nói- Tên cẩ.... À nhầm mi hãy cho ta một khu vườn chỉ có đất trốn không thôi được không?? À, gọi cho ta cả tiểu Nguyệt vào cung nữa, ta cần học lại chút phép thuật. Rồi ta dỗi hắn quay đi. Người gì mà để hoàng hậu của mình lạc đường thế à??Hắn thấy ta xị mặt, cười phì rồi kéo ta vào lòng- Đừng giận ta mà ~Ta đẩy hắn ra thì hắn lại ôm chặt hơn- Thôi mà. Ta sẽ cho nàng mảnh đất để luyện phép thuậtTa quay ngoắt 180 độ- Thật chứ??Hắn gật đầu cười. Ta vui mừng đến độ nhảy cẫng lên ôm chầm lấy hắnMặt hắn lại đỏ lựng lên. Khuôn mặt này....ta nhớ là đẵ gặp ở đâu rồi?? Khuôn mặt người ấy khi đỏ ửng??? Không...hình như lâu lắm rồi...~ Part 5~ 2/2 - Nhưng mà...- hắn nhìn ta cười đểu, mặt giả vờ mếu- Sao?? - đang mải vui mừng với mảng vườn mới- Hôm nay ta ở lại với nàng được không??- Để??- Ta muốn ôm nàng Hôm qua mi ôm chưa đã sao?? - Chưa!! Người nàng rất mềm, rất ấm lại rất thơm nữa nên chỉ muốn ôm mãi thôi. Chết tiệt! Ta là cái gối ôm của mi à? Muốn ôm ra lấy heo mà ôm !!! >"

hoang hau nghich ngom cua ta