Hiện cả 2 đang lên kế hoạch tổ chức một bữa tiệc kỷ niệm một năm nhận lời yêu. Ở phần bình luận bài đăng, rất nhiều người vào gửi lời chúc hạnh phúc, xinh đẹp đến 2 cô gái trẻ. "Sắp kỷ niệm 1 năm rồi, chúng mình sẽ cùng nhau đón kỷ niệm 10 năm, 20 năm
Bạn vừa đọc xong truyện tranh Nhất Niệm Giai Tình chap 36. Nếu thấy hay, bạn có thể bấm vào nút Theo dõi truyện để có thể theo dõi những chap mới nhất của bộ truyện này. Đây là một chức năng rất hữu ích cho những ai thích đọc truyện tranh. Hãy để Truyentranhdammyhay.com
15. Kỷ niệm ngày cưới Thủy tinh. Một chặng đường đã qua, 15 năm niềm hạnh phúc trong cuộc sống thường ngày hôn nhân được kỉ niệm cùng với những món đồ thủy tinh hay chiếc đồng hồ thời trang thủy tinh cũng khá có ý nghĩa.
Khảo sát tình hình hoạt động tại di tích, khu tưởng niệm trên địa bàn huyện Thới Lai (CT) - Tiếp tục chương trình khảo sát tình hình hoạt động tại các di tích lịch sử - văn hóa trên địa bàn TP Cần Thơ, chiều 11-10, Ban Tuyên giáo Thành ủy Cần Thơ có buổi khảo sát
Khái niệm cơ bản về tái hôn: Tìm kiếm tình yêu sau khi ly hôn hoặc cái chết của người phối ngẫu Nhà văn thế kỷ 18 và sự hóm hỉnh Samuel Johnson từng định nghĩa tái hôn là chiến thắng của hy vọng thay vì trải nghiệm. Đây có thể được coi là một tuyên bố giễu cợt — nghĩa là, nếu bạn đã kết hôn một lần, bạn thực sự nên biết điều đó tốt hơn là thử lại.
uHyA. Sáu năm về trước. Mộ Sở, nghe nói cậu đá đàn anh Lâu để yêu tài tử khoa âm nhạc à? Có thật không thế? Tần Mộ Sở vừa tan tiết giải phẫu thì đã có bạn học thích buôn dưa chạy đến hỏi han. Tần Mộ Sở mỉm cười Đúng vậy!Không phải chứ? Trước kia cậu yêu anh ấy chết đi sống lại cơ mà? Sao nói đá là đá ngay được thế? Anh ấy là ai chứ hả? Người ta là Lâu Tư Trầm đấy! Bao nhiêu con gái trường này đổ xô vào anh ấy còn không kịp, cậu thì hay rồi, có mà còn không biết quý! Tần Mộ Sở sửa lời cô bạn một cách rất nghiêm trang- Phải nói là mình yêu tiền nhà anh ta đến chết đi sống lại mới đúng!
Chị Lý vừa liếc nhìn cũng nhận ra thứ này, kích động cười nói với Mộ Sở- Đây là thứ mà thiếu chủ yêu quý nhất! Là do năm đó Cô Lang lão gia đích thân truyền lại cho thiếu chủ! Thiếu chủ chưa bao giờ để chiếc vòng cổ này rời người đâu, cho dù không đeo trên cổ thì nhất định cũng phải đặt ở trong người. Không ngờ nay thiếu chủ lại đưa nó cho thiếu phu nhân cô! Có thể thấy được tình cảm của thiếu chủ dành cho thiếu phu nhân cô không phải là bình thường đâu!Mộ Sở nghe vậy không khỏi kinh nhiều hơn là được chiều mà nghe Tiết Bỉnh nói tiếp- Chiếc vòng cổ này là do ông nội của thiếu chủ đưa cho ngài ấy trước khi qua đời. Cho tới nay thiếu chủ vẫn xem chiếc vòng cổ này như vị thần bảo vệ, mà chiếc vòng cổ này cũng đúng là đã cứu thiếu chủ mấy lần. Bây giờ thiếu chủ tặng nó cho thiếu phu nhân cô, chính là hy vọng nó cũng sẽ bảo vệ cô như đã từng bảo vệ ngài ấy vậy!Mộ Sở ngạc nhiên nhìn chiếc dây chuyền này, ngoài được chiều mà sợ ra thì đa phần là cảm thấy bất ngờ, cảm động, cùng với khó sao chứ?Rõ ràng cô và người đàn ông kia là hai người xa lạ, nhưng tại sao anh lại đối xử cẩn thận tỉ mỉ với cô như vậy? Thậm chí, anh có thể tặng cho cô vật mang theo bên mình quan trọng nhất, thần bảo vệ của anh?Mộ Sở thật sự là nghĩ mãi mà không Trợ lý Tiết, thứ quan trọng như thế, tôi nhất định không thể nhận được!Mộ Sở nói rồi vội lấy vòng cổ từ trên cổ xuống, lo sợ đưa cho Tiết Anh cũng mới nói rồi đấy, đây là bùa bình an của thiếu chủ, cũng đã từng cứu anh ấy mấy lần. Thứ quan trọng như thế, sao tôi có thể lấy được chứ? Làm phiền anh trả thứ này cho anh ấy giúp tôi. Cứ nói là tôi không thể nhận được…- Thiếu phu nhân, không được đâu! Nếu cô mà không thể nhận được thì trên đời này không ai có thể nhận được món quà này hết! Nếu tôi trả chiếc vòng cổ này lại thì e rằng ngày mai cô phải đi nhặt xác giúp tôi mất! Thiếu chủ tiêu diệt tôi là cái chắc!Tiết Bỉnh nói rồi làm động tác cắt …Mộ Sở sợ tới mức nhíu khoa trương tới mức đó chứ?- Đây là vật truyền thừa của nhà thiếu chủ. Cô lại là vợ của ngài ấy, cô nhận thì cũng không có bất cứ chỗ nào không ổn đâu! Nếu cô cố ý muốn trả lại cho thiếu chủ thì cô vẫn nên đích thân trả lại đi. Tôi thật sự là không dám đâu…- Nhưng mà…- Thiếu phu nhân, cô đừng làm khó tôi nữa!Mặt Tiết Bỉnh nhăn như khổ Đúng đấy! Thiếu phu nhân, ngài cứ giữ nó trước đi! Nếu thật sự không muốn thì khi nào gặp thiếu chủ, ngài lại đích thân trả cho ngài ấy là được Lý cũng cuống quýt khuyên mà, muốn gặp được anh, lại là nói dễ hơn làm? Nhưng với tình huống trước mắt này thì Mộ Sở cũng không tìm được cách nào khác tốt hơn, đành phải gật đầu nhận lời- Vậy được rồi! Đành phải thế Sở nói rồi lại đưa vòng cổ cho chị Lý- Chị Lý, chị cất nó giúp tôi đi!Chị Lý vội nhận lấy- Cất đi làm gì chứ? Dù sao thì để ở đó cũng không làm được gì, cứ tạm thời đeo đi!Chị Lý vừa nói vừa đeo lên thay Mộ Thiếu phu nhân, cô đừng không tin nhé. Vòng cổ này thật sự có chức năng xua đuổi tà khí phòng ngừa tai họa đấy! Giống như tên Lưu Triệt kia, nếu hôm qua cô đeo chiếc vòng cổ này trên người thì cô xem hắn ta có còn dám làm xằng làm bậy với cô hay không! Cho nên ấy, cô đừng lãng phí khổ tâm của thiếu chủ nữa, cứ đeo lên trước đi! Phòng ngừa ngộ nhỡ đúng không? Trên đời này, kẻ tiểu nhân khó lòng đề phòng lắm!- Đúng đúng đúng! Chị Lý nói đúng!Tiết Bỉnh cũng vội hùa Sở bật cười- Được rồi. Không nói lại mấy người được. Thế thì tôi cứ đeo nó vậy!Mộ Sở đành phải lại đeo vòng cổ cầm mặt dây chuyền hình vuông đặt trước ngực lên nhìn ngắm mấy lần. Tuy rằng mặt dây chuyền rất đơn giản, thậm chí hoa văn bên trên cũng rất là giản dị, nhưng kỹ thuật chế tạo lại cực kỳ tinh vi, vừa thấy đã biết không phải là vật tầm thường thứ quan trọng như thế, tại sao người đàn ông kia lại muốn tặng nó cho mình chứ?Chẳng lẽ đúng như những gì mà chị Lý và Tiết Bỉnh từng nói? Tình cảm của người đàn ông kia dành cho mình…Phủi phui cái mồm! Sao có thể được chứ?Mộ Sở cuống quýt lắc đầu, vứt cái suy nghĩ đáng sợ đó của mình là ai chứ? Anh ấy lại là ai chứ? Anh ấy đường đường là Cô Lang thiếu chủ, người tồn tại như một huyền thoại sống, sẽ động lòng phàm với một người tầm thương như cô hay sao? Có thể sao?! Trừ phi mặt trời thật sự mọc từ phía tây thì mới có tí khả năng!Nhà họ Tần…Mây đen dày đặc, sắc mặt ai nặng Lưu Triệt băng bó toàn thân đến nhà cầu hôn Tần Triều Tịch thì cô ta tức giận tới mức mắng to- Lưu Triệt, anh cũng không chịu nhìn xem bây giờ mình là cái thá gì mà cũng xứng cưới tôi ư?! Lúc này anh chính là một kẻ tàn phế thứ thiệt!!! Không chỉ què tay mà ngay cả chỗ ấy… Anh đã biến thành đức hạnh này rồi mà còn muốn kết hôn á? Thèm hơi gái muốn điên rồi à?!Lưu Triệt ngồi trên xe lăn, cười đầy mặt dữ tợn nói- Đúng!!! Tao thèm hơi gái muốn điên rồi đây!!! Tao điên rồi nên mới nghe lời một con điên như mày đi dây vào đại tiểu thư nhà họ Tần! Nếu không phải Tần Triều Tịch mày, Lưu Triệt tao đây sao rơi vào nông nỗi này! Tần Triều Tịch, tao nói cho mày biết, hôm nay mày muốn gả cũng được, không gả cũng phải gả! Dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ này của tao bây giờ đều là do mày tặng cho đấy! Sau này mày đừng hòng được thoải mái! Là địa ngục thì hai ta cũng phải xuống chung!!!- Anh đang nói lung tung gì đấy?! Có phải tôi biến anh thành cái dạng này đâu? Tại sao anh lại trách tôi chứ?! Còn nữa, Tần Mộ Sở này… Rốt cuộc thì cô ta là ai?! Tại sao anh lại sợ cô ta như vậy?!Sắc mặt Tần Triều Tịch bắt đầu trở nên khó coi. Không phải là vì Lưu Triệt nói muốn cưới cô, mà là vì một câu “Đại tiểu thư nhà họ Tần” trong miệng Lưu Triệt!Ngay cả loại cầm thú kiêu căng ương bướng như Lưu Triệt, trong tình huống bị người khác tra tấn thành dáng vẻ này mà khi nhắc tới Tần Mộ Sở thì vẫn dùng giọng điệu cung kính như thế, có thể thấy được rằng chỗ dựa sau lưng Tần Mộ Sở quả nhiên là không thể khinh thường rốt cuộc thì đó là ai?Lâm Lệ Lan vừa nghe thấy Lưu Triệt nói vậy thì biết ngay là hắn ta đã từng lén lút làm chuyện quá đáng với Tần Mộ Lưu Triệt, tại sao cậu lại thiếu kiên nhẫn như vậy chứ? Tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi! Bảo cậu đừng tự tiện đụng vào cô ta! Sao cậu lại không nghe tôi nói gì cả vậy? Hả? Bây giờ biến thành thế này, cậu lại đổ thừa cho nhà chúng tôi? Con người cậu rốt cuộc có lương tâm hay không vậy?- Bà Tần, những lời bà nói tôi không thích nghe đâu nhé!Người xen vào cuộc đối thoại này là Lưu Lỗ Phong, ba của Lưu mặt Lưu Lỗ Phong vẫn rất là khó coi, bàn tay đặt lên tay vịn sofa vẫn nắm chặt Tại sao con trai tôi lại đi đụng vào cô ta, sao bà không hỏi thử xem con gái cưng của bà ấy? Nếu không phải cô ta đặt bẫy lừa gạt, xúi bẩy đứa con trai đơn thuần của tôi thì con tôi sẽ đi đụng vào đại tiểu thư nhà họ Tần hay sao? Bà nhìn mà xem, bây giờ con trai tôi đã biến thành cái gì? Tôi nói cho nhà họ Tần các người biết, con gái út nhà họ Tần Tần Triều Tịch, nhà họ Lưu chúng tôi chắc chắn sẽ cưới! Bây giờ con tôi đã biến thành thế này, nhà họ Tần các người không trốn thoát trách nhiệm được đâu! Nếu không gả thì đừng trách tôi không khách khí!- Ông…Lâm Lệ Lan tức giận tới mức tái Mẹ!!!Tần Triều Tịch lập tức sốt ruột tới mức đỏ mắt- Con không gả đâu! Con không muốn gả đâu!!- Ông Lưu à, có chuyện gì thì chúng ta cứ bình tĩnh nói chuyện, đừng vội nóng giận…Tần Vệ Quốc vội đi ra hòa nhiên ông ta không mong con gái cưng của mình gả cho tên biến thái Lưu Triệt này. Chưa cần nói đến chuyện trước khi bị tàn phế hắn ta vốn đã có tiếng xấu rồi. Bây giờ không chỉ què hai tay mà ngay cả “chân thứ ba” cũng ra đi luôn. Nếu con gái mình gả cho hắn ta thì không phải là đẩy nó vào hố lửa hay sao?- Ông Lưu, Lưu Triệt biến thành như bây giờ, cũng không thể đổ thừa hết lên đầu con gái út của tôi được. Cô con gái lớn kia của tôi…Nói tới đây, Tần Vệ Quốc thoáng dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp- Tôi thấy không bằng thế này đi, tôi tìm con gái lớn của tôi về, trước tiên là hỏi thử xem tình hình cụ thể là như thế nào. Nếu con bé có lỗi với Lưu Triệt trước thì tôi chắc chắn sẽ bắt nó phải chịu trách nhiệm! Cũng nhất định sẽ bắt nó phải đền bù cho nhà họ Lưu các anh! Nhà họ Lưu các anh nếu thật sự muốn con gái nhà họ Tần chúng tôi gả qua đó thì con gái lớn của tôi chắc chắn là người được lựa chọn. Con bé cũng hiểu chuyện hơn nhóc Triều Tịch này, chăm sóc người khác cũng cẩn thận Đúng đấy đúng đấy! Đây đều là cho Tần Mộ Sở gây ra, sao có thể đổ lên đầu tôi được? Ai tra tấn anh đến mức này thì anh hãy tìm người đó đi!Tần Triều Tịch cũng gật đầu lia lịa hùa theo ba Lỗ Phong cười lạnh châm chọc- Tần Vệ Quốc, tôi thấy anh sống nửa cuộc đời rồi mà cũng chẳng tỉnh táo được tí nào cả! Anh có biết con gái lớn của anh là ai không? Thế mà còn hoang tưởng muốn dùng con gái lớn nhà anh để kết hôn chính trị với nhà họ Lưu chúng tôi! Pho tượng phật như con gái lớn nhà anh ấy, đừng bảo là nhà họ Lưu chúng tôi không nâng được, e rằng cho dù là trung ương đến đây cũng không có mấy ai dám động vào cô ấy đâu! Cả nhà các người đúng là một lũ ngu ngốc hết chỗ nào, có một pho tượng phật như thế mà không đặt trong nhà cúng bái, còn hãm hại cô ấy cả ngày! Chỉ bằng chút thủ đoạn của các người mà cũng xứng để đấu với cô ấy chắc? E rằng các người còn không đủ tư cách mà xách giày cho cô ấy! Nếu ngày nào đó các người có chết thì cũng chẳng biết rằng tại sao mình lại chết đâu! - …Lời nói của Lưu Lỗ Phong khiến mọi người trong phòng nghe mà thay đổi sắc mặt. Ngay cả Tần Triều Tịch luôn coi trời bằng vung cũng lộ vẻ kiêng Vệ Quốc và Lâm Lệ Lan đưa mắt nhìn nhau, trong mắt hai người cũng đều là khó hiểu cùng với sợ lẽ, đúng như những gì mà họ từng đoán vậy, sau lưng Tần Mộ Sở thật sự có người? Hơn nữa, người này còn là một nhân vật quyền thế tới mức có thể ra lệnh dễ dàng, hùng mạnh tới mức có thể một tay che trời, khống chế mọi chuyện!Nhưng rốt cuộc thì nhân vật quyền thế đó là ai chứ?- Ông Lưu, có phải ông biết nhân vật đó là ai không vậy?Vẻ mặt Tần Vệ Quốc xám ngắt như tro, hỏi Lưu Lỗ Lỗ Phong liếc nhìn ông ta bằng ánh mắt lạnh Nói ra sợ là hù chết anh thôi! Nhân vật quyền thế này chính là Cô Lang! Mà con gái lớn yêu dấu của ông bây giờ chính là thiếu phu nhân chính thức của tổ chức Cô Lang đấy!- Cô… Cô Lang? Thiếu phu nhân? Con gái lớn của tôi Tần… Tần Mộ Sở?!Tần Vệ Quốc sợ tới mức nhũn chân, suýt nữa thì khụy gối xuống Ba!!!Tần Triều Tịch thấy vậy vội xông lên đỡ lấy ông Ba sao vậy? Cô Lang đó là ai mà khiến ba sợ quá vậy? Còn nữa, con đĩ Tần Mộ Sở kia gả chồng khi nào thế? Tại sao chúng ta đều không biết?- Câm mồm!Khuôn mặt già nua của Tần Vệ Quốc trắng bệch, giận dữ quát Tần Triều Tịch một tiếng khiến cô ta sợ tới mức rụt cổ lại. Ngay sau đó, nước mắt tủi thân trào ra, cô ta tức giận giậm chân- Mẹ, mẹ nhìn ba kìa! Con tốt bụng an ủi ba mà ba còn mắng con nữa!Lúc này sắc mặt của Lâm Lệ Lan cũng không dễ nhìn hơn chồng mình là mấy, hai tay đan vào nhau đặt trước người, nhưng vẫn không kìm nén được mà phát run.
Chương 1Sáu năm về Mộ Sở, nghe nói cậu đá đàn anh Lâu để yêu tài tử khoa âm nhạc à? Có thật không thế?Tần Mộ Sở vừa tan tiết giải phẫu thì đã có bạn học thích buôn dưa chạy đến hỏi Mộ Sở mỉm cười- Đúng vậy!- Không phải chứ? Trước kia cậu yêu anh ấy chết đi sống lại cơ mà? Sao nói đá là đá ngay được thế? Anh ấy là ai chứ hả? Người ta là Lâu Tư Trầm đấy! Bao nhiêu con gái trường này đổ xô vào anh ấy còn không kịp, cậu thì hay rồi, có mà còn không biết quý!Tần Mộ Sở sửa lời cô bạn một cách rất nghiêm trang- Phải nói là mình yêu tiền nhà anh ta đến chết đi sống lại mới đúng!- …Cô bạn há hốc miệng ra vì ngạc nhiên. Tần Mộ Sở nói thế cũng thẳng thắn quá rồi. - Ôm được một trăm vạn rồi, đương nhiên cũng đến lúc bái bai nói câu này, vẻ mặt của Tần Mộ Sở tươi rói như hoa, thoạt trông hả hê vô bạn kia đang muốn nói thêm, nhưng vừa định mở lời thì đột nhiên nghẹn họng- Đàn anh… đàn anh Lâu…Lâu Tư Trầm lẳng lặng đứng phía đối diện, bóng dáng cao lớn mà cô đơn, đôi mắt lạnh lùng nhìn đăm đăm vào Tần Mộ Sở như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô luôn thở của Tần Mộ Sở hơi nghẹn lại, và cánh tay ôm cuốn sách bỗng siết chặt ra cô đã nhìn thấy hắn ở phía đó từ những lời vừa nói ra, cũng là cô cố ý để cho hắn nghe Mộ Sở ơi, mình có việc bận mất rồi, mình đi trước nhé…Bạn học vội tìm cớ đánh bài Tư Trầm cất bước đi tới gần tim cô đau thắt lại theo từng bước chân của đến khi…Cái bóng cao lớn của người đàn ông kia bao phủ cả người hương thơm ngát đặc biệt trên người hắn xâm lấn hơi thở của cô. Không hiểu vì sao, cô bỗng thấy sống mũi cay sè và lệ nóng suýt nữa trào lên khóe mi, may mà cô ép mình nén Lặp lại những lời em vừa nói cho tôi nghe!Giọng nói khàn khàn của hắn thoạt nghe vô cùng bình thản, thế nhưng ai hiểu hắn thì đều biết sự bình thản ấy chỉ là khúc dạo đầu trước khi bão nổi mà thôi!Tần Mộ Sở thở dồn lúc lâu sau, cô ngẩng đầu lên rồi nhìn thẳng vào hắn- Tôi chủ động tìm mẹ anh để đòi một trăm vạn kia đấy! Còn nữa, từ trước tới giờ tôi chỉ yêu một mình Cố Cẩn Ngôn. Quan hệ giữa chúng ta kết thúc rồi, hết rồi… ưm ưm ưm…Tần Mộ Sở còn chưa nói xong thì môi cô đã bị đôi môi mỏng lạnh lẽo của người đàn ông kia phủ như một con thú hoang đang phát cuồng, một tay ấn cô áp sát bức tường sau lưng, một tay nâng cằm cô lên rồi công thành chiếm đất trên răng môi cô một cách cực kì bá đạo. Hắn cướp đoạt hương thơm đặc biệt thuộc về riêng mình cô, hắn xâm chiếm hoàn toàn từng hơi thở của cô…- Ưm… ưm…Tần Mộ Sở vùng vẫy, giãy dụa, đẩy hắn Tư Trầm, đủ rồi! Buông tôi ra!Đủ hay không đủ, từ trước tới giờ không phải do em quyết định!Thân hình cao lớn của Lâu Tư Trầm đè nặng cơ thể mềm mại của cô. Hắn bễ nghễ nhìn cô từ trên cao, đáy mắt kìm nén lửa giận bừng bừng- Lúc trước, khi trăm phương ngàn kế quấn lấy tôi, đáng ra em phải biết em chưa từng có quyền quyết định lúc nào thì chúng ta chấm dứt!Nói xong, Lâu Tư Trầm suồng sã luồn tay vào trong áo cô!Hắn đang cố ý!!Hắn đau khổ vì cô, hắn nổi giận vì cô, thậm chí hắn còn muốn bóp nát cô trong tay mình!- Đừng làm thế!!Tần Mộ Sở hô lên rồi hoảng hốt nắm lấy bàn tay đang tác loạnLâu Tư Trầm! Anh là đồ khốn…Đồ khốn? So độ khốn nạn, Lâu Tư Trầm tôi mặc cảm với em!Bàn tay ngang ngược càng thêm sỗ sàng trong thân thể cô, và cơn giận của hắn khiến cho động tác trên tay mạnh bạo hơn nhiều. Tần Mộ Sở thở hổn hển, hai mắt đỏ bừng lênĐược, anh muốn lên giường với tôi đến thế thì được thôi! Một trăm vạn! Đưa cho tôi một trăm vạn nữa, tôi cho anh sờ chán thì thôi! Ngủ chán thì thôi! Anh có muốn không?!…Bàn tay đang làm loạn trên người Tần Mộ Sở chợt dừng ngón tay bỗng chốc lạnh tựa tuyết Mộ Sở rùng mình…Lâu Tư Trầm rút tay ra khỏi người cô, động tác cứng đờ. Sau đó, giọng nói khàn khàn của hắn lại vang lên lạnh lẽo- Tần Mộ Sở, chúng ta hết thật rồi!Nói đoạn, hắn đẩy cô ra đầy chán ghét, thế rồi quay người, hờ hững bỏ quay đầu lại!Cuối cùng, vẫn là chính hắn đặt dấu chấm tròn cho quan hệ giữa hai người Mộ Sở ngồi thụp xuống, ôm chặt lấy cái bụng đang đau râm ran, sắc mặt tái nhợt dưới của cô, máu râm rỉ chảy… Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...
Thể loại Ngôn Tình, HĐ, HE Editor iNovel 765 trở về trước, Meo_mup từ chương 765 Hai người dây dưa với nhau không rõ ràng, thật sự trong lòng đối phương có nhau nhưng lại hành động hoàn toàn ngược nhau. Anh lại dùng cách lừa cô kết hôn với mình nhưng lại không cho cô biết anh là chồng chuyện tình của họ sẽ đi đến đâu? Sáu năm trước. Cô nói - Đưa một trăm vạn đây, tôi cho anh sướng chán thì thôi! Hắn đè cô lên bức tường - Tần Mộ Sở , giữa chúng ta hết rồi, hết thật rồi! Sáu năm sau gặp lại nhau. Hắn đè cô xuống giường - Mối làm ăn một trăm vạn năm xưa, giờ tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời! - Nhưng mà tôi đã kết hôn rồi! Đúng, cô đã kết hôn hơn nữa năm rồi! Tuy rằng cô không hề biết bất cứ điều gì về chồng mình cả, thậm chí ngay cả tên của anh ta cô cũng không hay. Điều duy nhất cô biết được là, khi mọi người nhắc đến người đàn ông đó.. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Niệm Niệm Hôn Tình! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc [ Truyện ngắn ] Vô Tâm Giếng Du Ca Ngô Phi Lương Nhân Đan Thanh Thủ Đối Với Ngươi Không Chỉ Là Thích Mạch Ngôn Xuyên Developer and legend story Ryuhano Kitawa Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh Kim Huyên Tiểu Thiếp Nguyễn Tường Bách
Thể loại Ngôn Tình, HĐ, HE Editor iNovel 765 trở về trước, Meo_mup từ chương 765 Hai người dây dưa với nhau không rõ ràng, thật sự trong lòng đối phương có nhau nhưng lại hành động hoàn toàn ngược nhau. Anh lại dùng cách lừa cô kết hôn với mình nhưng lại không cho cô biết anh là chồng chuyện tình của họ sẽ đi đến đâu? Sáu năm trước. Cô nói – Đưa một trăm vạn đây, tôi cho anh sướng chán thì thôi! Hắn đè cô lên bức tường – Tần Mộ Sở, giữa chúng ta hết rồi, hết thật rồi! Sáu năm sau gặp lại nhau. Hắn đè cô xuống giường – Mối làm ăn một trăm vạn năm xưa, giờ tôi sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời! – Nhưng mà tôi đã kết hôn rồi! Đúng, cô đã kết hôn hơn nữa năm rồi! Tuy rằng cô không hề biết bất cứ điều gì về chồng mình cả, thậm chí ngay cả tên của anh ta cô cũng không hay. Điều duy nhất cô biết được là, khi mọi người nhắc đến người đàn ông đó..
niệm niệm hôn tình