Hàn phu nhân cũng vừa kịp lên đến, bà hớt hải: "Mau, mau xem cô gái ở đầu giường như thế nào." Bác sĩ Kim lấy lại tinh thần, đi đến bên giường. Ông bắt đầu tháo lớp băng thấm đầy máu rồi nhanh chóng xử lí, sát trùng vết thương, thao tác vô cùng linh hoạt, cuối
Hàn Thiếu Tha Cho Tôi Đi! , chương 0 của tác giả Bé Con Say Xỉn cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
3NUlw7. Ngôn Tình Nguồn sưu tầm 997,900 Hoàn Thành 064943 17/12/2021 Đánh giá từ 62 lượt Bạn đang đọc truyện Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! của tác giả Bé Con Say Xỉn. Câu chuyện bắt đầu khi Lam Thanh Trà bị chính người cha của mình bán lấy tiền trả nợ. Cuộc sống của cô bắt đầu bước vào những ngày u tối khi rơi vào tay hắn- Hàn Hứa vì thấy cô có gương mặt giống hệt Mễ Ly- cô gái mà hắn từng yêu thương hết mực nhưng lại phản bội hắn nên mới đem cô Hứa Phong rốt cuộc là có yêu Lam Thanh Trà hay chỉ đang vấn vương lại mối tình cũ?Tình yêu mãnh liệt hòa quyện với sự giằng xé, dày vò trong chính cả hai con cuối cùng, họ có tha thứ và ở bên nhau mãi mãi? Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ lỡ Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu hay Anh Ấy Rất Điên.
Thanh Trà hai mắt nhắm nghiền, cô muốn ૮ɦếƭ, thật sự muốn ૮ɦếƭ. Chưa bao giờ cô thấy đau đớn và tủi nhục như bây giờ. Thanh Trà mơ màng, cô nhớ cái ngày mẹ cô ra đi mãi mãi. Bà dặn cô phải sống thật tốt, phải kiên cường, mạnh mẽ. Cô nhớ nụ cười hiền dịu của mẹ, nhớ những ngày bà đau đớn vật lộn với căn bệnh hiểm nghèo, nhớ cả những lần người cha say rượu mắng nhiếc, đánh đập hai mẹ con cô. Lúc ấy cô cũng muốn ૮ɦếƭ, muốn đi theo mẹ cô đến thế giới bên kia. Thế nhưng nghĩ lại những lời cuối cùng của bà, cô đã can đảm sống đến người cha tệ bạc của cô, thật đáng khinh bỉ! Hắn vì nghiện ngập cờ bạc, rượu chè đã để mẹ cô làm việc đến sức cùng lực cận để trả nợ. Bà mất, hắn bắt cô nghỉ học đi làm, phụ quán, bán rong, chưa việc vặt nào mà cô chưa làm. Bị giang hồ đòi nợ, hắn thẳng tay bán cô cho Hàn Hứa hôm qua là cái đêm đen tối nhất trong cuộc đời cô. Hàn Hứa Phong, hắn như con mãnh thú săn mồi vồ lấy cô, xé toạc từng lớp vải trên người cô. Mặc cô khóc lóc van xin, hắn như bỏ hết ngoài tai, điên cuồng ngấu nghiến, cắn xé cô. Có lẽ, cái hắn làm đối với cô không phải để thỏa mãn sự khoan khoái mà như muốn sỉ vả, đầy đọa và lấy mạng cô. Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì khiến hắn không vừa mắt? Hay những kẻ có tiền luôn đối xử với người khác như thế?Mới vài phút trôi qua mà Thanh Trà cảm thấy dài như cả thế kỉ, cổ họng đắng ngắt, cô khát, vừa khát vừa đói. Đầu tóc rủ rượi, thân hình nhỏ bé nằm co lại. Nhìn Thanh Trà bây giờ chẳng khác một cái xác khô là mấy!"Khát...nước...cho tôi nước." Cô khẽ cười lên một cái, một nụ cười méo mó. Phải rồi, làm gì có ai ở đây. Bây giờ cô có gào lên nữa thì cũng chẳng có ai nghe có tiếng bước chân từ phía cầu thang, càng lúc càng lớn dần. Có phải đói quá nên cô sinh ảo giác rồi không? Hay hắn ta đã về? Nghĩ đến đấy thôi tim cô đã muốn Ϧóþ nghẹn lại. Cô nhắm nghiền mắt, phó mặc cho ông trời."Cô gái, mau tỉnh lại đi."Văng vẳng bên tai cô là giọng một người phụ nữ. Cô mở hờ mắt, trước mặt cô là một người yêu phụ nữ trung niên sắc sảo và vô cùng quý phái."Nước...xin bà cho tôi nước." "Bà Năm, mau mang nước lại đây."Người phụ nữ trước mặt đưa nước cho cô, cô dùng bàn tay yếu ớt của mình ghì chặt, tham lam uống một hơi dài."Ặc...ặc...""Cô uống từ từ thôi, cẩn thận bị sặc." Vị phu nhân kia vừa nói vừa vuốt vuốt sống lưng nhìn cô, ánh mắt lộ vài phần thương cảm, vài phần lo sợ. Sau đó bà đi chiếc bàn gần đó, lấy chiếc chìa khóa rồi mở chiếc còng khỏi tay cô. Cổ tay Thanh Trà mềm nhũn, rơm rớm vài tia máu. Người phụ nữ già kia lấy khăn lau mặt rồi băng lại vết thương trên cổ tay cho cô."Bà Năm, mau gọi người mang lên cháo lên đây."Thanh Trà tỉnh táo vài phần, khó khăn mở miệng"Bà là ai?""Ta là Hạ Lam, mẹ của Hàn Hứa Phong."Nghe đến đây cô khẽ run lên, theo phản xạ tự nhiên liền khum người lại phía sau, nâng cao cảnh giác. "Đừng sợ, ta sẽ không làm hại cô đâu.""Mau ăn cháo đi, ăn rồi mới có sức nói tiếp.""Bà Năm, mau đút cho cô ấy ăn đi."Thanh Trà ngoan ngoãn ngồi ăn hết bát cháo, bà ấy nói đúng, phải ăn thì mới có sức. Đúng rồi, cô không thể bỏ mạng ở đây được, cô phải tìm cách trốn khỏi đây.
“Chú Vu, cháu ra đằng kia ngồi nghỉ một lát.”“Vâng tiểu thư, tôi sẽ ở đây đợi người.”Thanh Trà dậy sớm để chạy bộ quanh công viên, bây giờ đã thấm mệt, cô ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi một nay chính là giỗ cha Hàn Hứa Phong. Mới từ sáng sớm, hắn đã đích thân đưa Hàn phu nhân đi chuẩn bị những thứ cần thiết để cúng giỗ.“Meo..meo..”Thanh Trà khẽ giật mình, cô thấy nhột nhột ở dưới cổ chân liền cúi xuống nhìn.“Ôi, dễ thương quá.”Không biết từ đâu chui ra một con mèo ba tư với bộ lông dài trắng muốt và cặp mắt xanh biếc. Nó mặc một cái áo màu đỏ cùng một chiếc chuông nhỏ trên cổ trông vô cùng quý phái.“Chắc là em bị lạc chủ đúng không?” Thanh Trà bế con mèo lên, nó có vẻ dễ dãi và rất quấn khẽ vút ve bộ lông của nó, khuôn mặt thích thú vô cùng. Hẳn là nó phải được chủ nhân chăm sóc kĩ lắm mới được như thế này.“Cô gái, con mèo đó là của tôi.”Một nam nhân đeo cặp mắt kính đen tiến lại chỗ cô, dáng vẻ vô cùng khẩn trương.“Thật ngại quá, tôi thấy nó dễ thương nên mới nựng một chút thôi.”“À, cô đừng hiểu nhầm. Ban nãy tôi không cẩn thận để nó đi lạc, cảm ơn cô đã giữ nó lại.”Thanh Trà khẽ gật đầu, ban nãy cô còn tưởng hắn nghĩ cô là kẻ ăn trộm mèo nữa.“Bảo Bảo, mau qua đây.” Hắn ta đưa tay vẫy vẫy con mèo, nó liền chạy sang đó.“Tên nó là Bảo Bảo à, trông nó đáng yêu quá.”“Đúng vậy, con mèo này chính là bảo bối của ông chủ tôi. Bình thường nó ít khi tiếp xúc với người lạ lắm nhưng không hiểu sao lại chịu cho cô bế. Cũng may là có cô, nếu không để lạc mất Bảo Bảo tôi cũng không biết ăn nói sao với ông chủ nữa.”Hắn ta cúi đầu bày tỏ sự cảm kích rồi bế con mèo rời đi, cô cũng trở lại xe của quản gia Vu để trở về Hàn cách chổ đó không xa, một người đàn ông đã chứng kiến hết mọi chuyện.“Cậu chủ, Bảo Bảo về rồi, thật may là có cô gái kia.”“Ừ.” Người đàn ông kia đón Bảo Bảo từ tay tên vệ sĩ, khẽ vút ve bộ lông của nó, trên khuôn mặt còn nở một nụ cười ma mị. “Duyên thật.”Hắn liền rút điện thoại ra gọi cho một người khác.“Hạ Thư Yến, tôi gặp được cô gái kia rồi.”…Thanh Trà trở về Hàn gia liền giúp Hàn phu nhân chuẩn bị bàn cúng, trên dưới Hàn gia cũng tất bật chuẩn bị để tất cả được chu toàn, mọi thứ xong xuôi thì cũng gần người trên dưới Hàn gia đều ăn mặc trang nghiêm, theo sau Hàn phu nhân cùng hắn và cô đốt nén nhang dâng lên vị cố lão người thân tín với Hàn lão gia khi còn sống cũng đến, họ đều là những người có tiếng tăm trên thương sĩ Kim kể từ chuyện xảy ra hai năm trước, ông chỉ có thể gửi hoa và trái cây đến, tuyệt nhiên không có mặt mũi để xuất nghi thức và thủ tục xong xuôi thì cũng xế chiều, tiễn khách trở về, ai nấy trong Hàn gia cũng thấm mệt.“Người thấy mệt thì trở về phòng nghỉ đi.”Hàn phu nhân rót một tách trà để uống, tiện tay rót luôn cho Thanh Trà.“Con uống đi, là trà tâm sen.”Cô nhấm nháp từng ngụm trà, đúng là nó có thể giúp giảm chút căng thẳng.“Lúc nãy ở đây chắc là đông vui lắm nhỉ?”Trước cửa chính Hàn gia có một người thanh niên ung dung đi vào, Thanh Trà cũng đang ngồi cũng bị làm cho bất ngờ, cô quay lại đằng sau trà trên tay Hàn phu nhân rơi xuống đất, bể toang, cũng may là nước trà không quá nóng. Sắc mặt bà trở nên khó coi vô cùng, bà định nói gì đó nhưng không rặn ra thành tiếng được. Bà Năm đứng gần đấy cũng há hốc mồm, như là không thể tin vào mắt mình nữa.“Mẹ, có chuyện gì thế?”Hàn Hứa Phong đi từ trên cầu thang xuống liền nghe thấy âm thanh của chiếc tách vỡ.“Hàn Hứa Phong, lâu rồi không gặp.”“Mày….”Đôi tay Hàn Hứa Phong xiết chặt thành nắm đấm, đôi mắt trở nên đục ngầu đáng sợ. Thanh Trà có thể nhìn rõ những đường gân hằn rõ trên gương mặt hắn, cô cũng chưa bao giờ thấy hắn tức giận như cuộc tên kia có lai lịch như thế nào?“Sao vậy? Nhìn thấy em trai của mình có nhất thiết phải bày ra cái bộ mặt hung hãn thế không?” Em trai ư?’ Nếu nói thế không lẽ đây chính là Hàn Thẩm Quân?Hắn ta đột nhiên nhìn chằm chằm cô đầy đầy soi mói, Thanh Trà vô thức lùi về phía sau, cô nép sau lưng Hàn Hứa Phong. Lí trí cô mách bảo rằng người kia xuất hiện ở đây nhất định không có chuyện gì tốt vậy, người kia chính là Hàn Thẩm Quân, em trai hắn. Nếu nói Hàn Hứa Phong giỏi châm trọc người khác, thì Hàn Thẩm Quân còn biết cách làm người khác phải điên tiết lên gấp trăm lần.“Cô là Thanh Trà à? Chị em sinh đôi nhỉ, chẳng trách giống Mễ Ly đến vậy.”“Làm sao hắn lại biết mọi chuyện rõ ràng đến thế chứ, chuyện này không phải có rất ít người biết sao?” Thanh Trà thầm nghĩ, tự nhiên cô có một cảm giác bất an.“Cút.” Hàn Hứa Phong gằn lên, sức chịu đựng của hắn đã sắp đạt đến giới hạn.“Hôm nay không phải giỗ ông ta sao? Tôi chỉ là muốn về để thắp một nén nhang thôi mà. Làm như vậy mới là một đứa con có hiếu, phải không mẹ kính yêu của con?”Tay Hàn phu nhân run run, từ nãy đến giờ bà vẫn chưa nói được câu nào, chỉ đứng chôn chân ở một chỗ.“Con về đây làm gì? Con nghĩ ở đây sẽ có người chào đón con sao?” Giọng bà run run, khó khăn lắm mới nói tròn trĩnh được cả Thẩm Quân cười khẩy, khuôn mặt vênh lên lộ vẻ bất cần.“Cũng không biết ai mới là con ruột của bà.”“Tao bảo mày cút khỏi đây, bị điếc à.” Hàn Hứa Phong cầm bình trà trên bàn, không hề kiêng dè mà ném thẳng về phía Hàn Thẩm ta nhanh chân lùi về phía sau, cũng xem như tránh được cú ném của Hàn Hứa Phong. Bình trà rơi xuống đất bể toang, âm thanh của những mảnh xứ vỡ vụn nghe rất chối tai. Mọi người đều bị một phen giật mình.“Con mau đi đi, đừng để Hứa Phong nổi giận.”“A, rốt cuộc bao năm trôi qua thì bà cũng chỉ quan tâm đến cảm xúc của hắn ta. Hàn phu nhân của Hàn gia, bà đã bao giờ lo cho đứa con ruột này bằng hắn chưa? Hắn đánh tôi phế một tay, món nợ này tôi nhất định sẽ trả.”“Nếu không phải vì mẹ cầu xin thì đừng nói là cánh tay kia, đến mạng của mày cũng không còn đâu.”“Nếu vậy tôi phải cảm ơn bà ấy à.”“Mau cút đi, cút khỏi đây cho ta.” Hàn phu nhân tức giận bừng bừng, huyết áp lên cao, bà ngã phịch ra ghế.“Phu nhân bớt giận.” Bà Năm vội đỡ lấy bà.“Mẹ, người có sao không?” Hàn Hứa Phong và Thanh Trà cũng vội chạy đến.“Tức giận như thế làm gì? Bảo trọng sức khỏe, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.”Hàn Thẩm Quân quay người bỏ đi mất. Mọi người đợi khi Hàn phu nhân bình tĩnh lại rồi đỡ bà vào trong phòng nghỉ ngơi.
Thanh Trà trong lúc cuống quá cô đã giật mạnh con dao về phía mình, lưỡi dao liền cứa sâu vào lòng bàn tay Hàn Hứa Phong, một dòng máu tanh nồng chảy xuống dọc theo cổ tay hắn, nhỏ từng giọt xuống sàn vội buông con dao ra nhưng hắn vẫn giữ chặt nó, ánh mắt nhìn cô không chớp.“Hứa Phong, anh làm gì thế?”“Làm sao? Không đủ dũng khí đâm à? Hay là để tôi giúp em.”“Đừng, anh mau bỏ dao xuống đi.” Thanh Trà mếu máo cầu xin hắn, chân tay cô bủn rủn vì sợ.“Không phải em muốn thoát khỏi tôi sao?” Hắn nhìn cô cười cợt, bàn tay xiết mạnh con dao sắc.“Hứa Phong, em không có.”Thanh Trà vội ôm chặt lấy hắn, cô bắt đầu thấy hối hận vì những lời đã nói ra. Vốn dĩ biết Vũ Giang làm như vậy để chia rẽ tình cảm của cô và hắn, nhưng cuối cùng vẫn không thắng được mưu kế của ông mắt cô thấm đẫm một mảng trên áo sơ mi của hắn, lan sâu vào lớp da thịt trong người Hứa Phong ném con dao xuống bồn rửa chén rồi ôm cô vào Ⱡồ₦g иgự¢.“Không phải em nói sẽ cùng anh vượt qua bóng đen quá khứ sao? Thanh Trà, quên hết những chuyện không vui vẻ đi, nó không liên quan đến em. Hứa với anh, tin tưởng ở bên anh có được không?”“Em hứa.”Sự lạnh nhạt bao ngày qua kết thúc bằng nụ hôn ấm áp của hắn, nhẹ nhàng, ôn nhu như để Thanh Trà chắc chắn rằng người đàn ông trước mặt đáng để cô dựa máu trên tay Hàn Hứa Phong đã hơi khô lại, Thanh Trà nhanh chóng sát trùng vết thương rồi băng lại cho hắn.“Có đau không?”Hắn lắc đầu nhưng rõ là vẫn đau lắm. Ban nãy chỉ định hù dọa cô một chút, ai ngờ cô lại kéo con dao về phía mình, báo hại hắn bị thương thật.“Anh nhăn mặt kìa. Đau thì cứ nói, anh sợ mất mặt à?” Thanh Trà bắt đầu trêu trọc nói trúng tim đen, mặt hắn bỗng đỏ lừ, tay đưa lên vặn vặn sống mũi.“Mau đi thay đồ đi, áo em dính màu kìa.”Quả nhiên Hàn Hứa Phong cũng biết thẹn, cô lấy làm đắc Trà lên phòng thay quần áo. Lúc ra khỏi phòng tắm đã thấy Hàn Hứa Phong ngồi ở trên giường.“Sao anh lại lên đây? Chúng ta xuống dưới đi ăn cơm thôi.”Cô còn chưa kịp đi thì bị Hàn Hứa Phong kéo nằm xuống giường, hắn chiếm thế chủ động nằm phía trên cô, đôi môi mềm mại phủ lên môi Thanh Trà.“Thanh Trà, anh đói.” Hàn Hứa Phong thủ thỉ vào tai cô, giọng nói ám muội khiến cô khẽ rùng mình.“Vậy chúng ta mau xuống dưới nhà đi.”Thanh Trà dùng lực định ngồi dậy liền bị Hàn Hứa Phong ghì xuống.“Anh không muốn ăn cơm.”“Vậy anh muốn ăn gì? Chúng ta ra ngoài ăn nhé.”“Muốn ăn em...” Hàn Hứa Phong cắn nhẹ vành tai cô, đôi tay thuần thục luồn xuống lớp áo mỏng tìm đến vị trí đôi gò bồng Ϧóþ nhẹ.“Đồ lưu manh.”“Em còn mắng anh nữa thì đừng mong ngày mai xuống nổi giường.”Hàn Hứa Phong véo nhẹ má Thanh Trà, dám trêu ghẹo hắn, còn mắng hắn thì có lẽ cô là người duy nhất trên đời.“Hứa Phong, không phải tay anh còn đau sao? Hay là để khi khác.”Cô còn vừa nói dứt lời thì áo иgự¢ cũng bị hắn lôi tụt ra ngoài, tuy chỉ dùng một tay nhưng vẫn không làm khó được hắn.“Ngoan, chút vết thương nhỏ này có là gì.”Khuôn miệng lấp đầy một bên иgự¢ mềm mại. Hắn vừa ʍúŧ vừa lấy lưỡi trêu đùa ภђũ ђ๏ค của cô, hết từ bên này đến bên khác khiến cả cơ thể Thanh Trà trở nên rạo rực, bứt rứt.“Khó chịu quá…”“Cởi đồ giúp anh, anh sẽ làm em thỏa mãn.”Thanh Trà hừ nhẹ một tiếng rồi làm theo yêu cầu của hắn, đến nước này rồi cô không còn thêm lựa chọn nào mất vài phút, hai cơ thể trần trụi hòa lại cùng nhau. Dưới ánh đèn phòng, cô có thể nhìn thật rõ thân thể hắn, dù đã nhìn thấy rất nhiều lần nhưng vẫn bị mê hoặc. Nói ông trời đã dày công tạo ra một người hoàn hảo như Hàn Hứa Phong quả thật không ngoa.“Em thả lỏng một chút đi.”Bất chấp một bên tay đau, hắn vẫn nhiệt tình phối hợp với cô đung đưa cơ thể. Tiếng thở hỗn hển, tiếng rên khe khẽ của cô càng làm hắn thêm khoan khoài tiến sâu vào, mãnh liệt, dứt vài hiệp mây mưa, cả hai người họ ướt đẫm mồ hôi, Hàn Hứa Phong dùng tay vén lại tóc cho Thanh Trà, lau bớt những giọt mồ hôi trên khuôn mặt xinh đẹp rồi dời khỏi giường đi thẳng vào nhà mang ra ngoài một chậu nước ấm cùng một cái khăn, nhẹ nhàng lau sạch vùng nhạy cảm của cô.“Để em tự làm.”Hàn Hứa Phong vờ như không nghe thấy, hắn vẫn tiếp tục lau. Thanh Trà thấy thế liền nằm im, cũng không nói gì cả. Có lẽ đây chính là cách mà Hàn Hứa Phong thể hiện sự yêu thương và chăm sóc người phụ nữ của hắn.“Em nằm nghỉ ngơi một lát, anh đi tắm rồi ăn cơm.”Thanh Trà khẽ gật đầu, đợi hắn đi vào trong phòng tắm rồi mới gom lại bộ quần áo mặc lại vào lúc sau hắn tắm xong thì trở ra, hai người họ mới xuống nhà ăn cơm. Trời đã khuya, người làm cũng đã về hết.“Ăn no quá, phải làm gì tiếp theo nhỉ? Thanh Trà, hay là chúng ta vận động tiếp đi.” Hàn Hứa Phong nhìn Thanh Trà cười gian một cái.“Anh đừng có mà nằm mơ.”Thanh Trà bĩu môi, bây giờ mà tiếp tục nữa thì thật sự ngày mai cô không có cơ hội xuống giường đề nghị với hắn xem truyền hình, có lẽ sẽ tiêu thụ bớt năng lượng. Hắn dù không hào hứng lắm nhưng cũng đồng bật một bộ phim hành động, đúng kiểu cô thích nhưng chưa hết nửa tập mà cô đã gục trên vai hắn ngủ Hứa Phong chỉ biết cười trừ, cô dễ ăn dễ ngủ như vậy sao vẫn chẳng mập lên với cái điều khiển tắt tivi rồi bế cô lên phòng ngủ.
Hàn Thiếu, Tha Cho Tôi Đi! Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Lam Thanh Trà bị chính người cha của mình bán lấy tiền trả nợ. Cuộc sống của cô bắt đầu bước vào những ngày u tối khi rơi vào tay hắn- Hàn Hứa Phong. Hắn vì thấy cô có gương mặt giống hệt Mễ Ly- cô gái mà hắn từng yêu thương hết mực nhưng lại phản bội hắn nên mới đem cô về. Hàn Hứa Phong rốt cuộc là có yêu Lam Thanh Trà hay chỉ đang vấn vương lại mối tình cũ? Tình yêu mãnh liệt hòa quyện với sự giằng xé, dày vò trong chính cả hai con người. Liệu cuối cùng, họ có tha thứ và ở bên nhau mãi mãi? Những bí mật và các mối quan hệ phức tạp khác xoay quanh hai người dần được hé lộ trong truyện, các bạn cùng xem để thỏa trí tò mò nhé! *** Ngược nữ, tra nam. Lần đầu mình đâm đầu viết cảnh H. Có gì sai sót mong mọi người bỏ qua!Thanh Trà tỉnh lại sau một đêm ác mộng dài, cơ thể đau nhức, cổ họng đắng ngắt, khô khốc. Cô khổ sở mở hàng mi đang khép chặt còn vương vấn vài giọt nước mắt. Đôi lông mày thanh tú nhíu lại, Thanh Trà khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, không gian mờ mờ sặc nồng mùi rượu vang. Ánh mắt cô rũ xuống, vô tình đặt tại vệt máu đỏ trên ga giường. Cô nhớ lại những gì đã diễn ra trong đêm qua, đau đớn, tủi nhục. Cô ước đó chỉ là một cơn ác mộng, nhưng bản thân cô hiểu rõ nhất những gì mình đang trải qua là bắt đầu của một chuỗi ngày u tối phía tay Thanh Trà bị xích lại bởi chiếc còng số tám khiến cô không thể đi khỏi giường. Cô cũng không muốn rời khỏi giường, cô bây giờ không muốn động đậy, nói đúng hơn là không còn sức để động đậy nữa. Thế nhưng cô vẫn không thể chịu đựng được mùi hôi sắc dục bám trên cơ thể mình nên vẫn gắng gượng chút sức lực còn lại gào lên“Thả tôi ra.”“Các người mau thả tôi ra…”Không gian vẫn im lặng, sự gào thét của cô là vô vọng. Mãi một lúc sau, có tiếng đẩy cửa ra, tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
hàn thiếu tha cho tôi đi