Danh sách truyện mới hoàn. Danh sách truyện mới hoàn. TÌM NHANH. NHÀ GIÀU NỮ PHỤ KHÔNG MUỐN CÓ ĐƯỢC TÌNH YÊU. Công Tử Văn Tranh. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi
Đặc biệt là đối với những bản nhạc tình yêu chậm rãi và sâu lắng, kết hợp với tiếng Guitar càng làm cho sự pha trộn này dễ dàng đi vào lòng người. Bạn có thể tham khảo những tên bài hát về tình yêu sau đây: 1. Cơn mưa tình yêu - Hà Anh Tuấn, Phương Linh. 2.
Tuyển Anh có còn 'hữu danh vô thực'. Tam Sư luôn là một trong những cái tên được chú ý nhất ở World Cup. Và giải đấu trên đất Nga hè này cũng không phải
Album Chuyện Buồn Tình Yêu - Hữu Khương,Dương Hồng Loan - | Chiếc Bóng Đơn Côi (2014) Chuyện Buồn Tình Yêu (2015) Rút gọn. Video Hữu Khương . Phút Cuối Hữu Khương, Dương Hồng Loan Zing MP3 vô cùng xin lỗi bạn vì sự cố đăng nhập xảy ra cách đây vài ngày đã ảnh hưởng
Tình yêu thương là cảm hứng đẹp nhất, nhưng mà không phải ai cũng hạnh phúc khi tận hưởng. Tuy nhiên, đa số mọi tín đồ đều may mắn gặp gỡ được người chúng ta tâm giao của mình. Điều kiện thiết yếu ở đây là sự thực tâm của toàn bộ các từ, bắt đầu từ
NoJL. Mấy ngày nay Giản Ngưng vẫn luôn nằm trên giường, không nói một lời. Bác sĩ gia đình cũng đã kiểm tra cho cô, xác thực rằng cô không có vấn đề gì, chỉ là bị thương ngoài da. Nhưng trước khi rời đi lại khuyên cô đến gặp bác sĩ tâm lý, nói rằng tâm tình của cô không bình thường. Cô cười khẽ, cảm xúc bình thường thì mới có nghĩa là không bình tẩu ở ngoài gõ cửa, cô nghe thấy cũng không quan tâm, cửa bị gõ một hồi lâu cô mới bảo người tiến vào.“ Giản... oh. phu nhân. dưới lầu có điện thoại tìm cô."Giản Ngưng gật đầu, ý bảo đã biết. Cố Trường Dạ luôn gọi cô là Giản tiểu thư, khi anh ta không có ở đây, cũng không nhiều khi nói chuyện cùng cô, hiện tại lại không biết gọi cô như thế có điện thoại... Số điện thoại nhà rất ít người biết, cũng lâu không có ai gọi đến. Nếu cô nói với người khác cô hiện tại không dùng điện thoại, không biết có bị người ta cho là người ngoài hành tinh không nữa. Cô cười nhạt, đâu cần cái gì cũng phải biết, cũng như cô giả bộ cứng rắn mà thôi. Nhìn qua vừa kì vừa con đầu tiên không còn, không bao lâu sau đã có người gọi điện cho cô. Lúc ấy cô nghe không hiểu gì cả, người khác gọi cô đi ra ngoài cô liền đi. Sau khi gặp mặt tại quán cà phê, cô cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười. Cô là vợ Cố Trường Dạ, từ khi nào đến lượt người khác bình luận cô là kẻ vô trách nhiệm. Nói rằng cô không xứng với Cố Trường Dạ, Cố Trường Dạ căn bản cũng không yêu cô, cô không cần phải quấn quít lấy anh ta. Lần đầu tiên trong cuộc đời, cô cảm thấy có người cùng với mình nói đùa lại hoàn toàn không phải là điều đáng để dần người tìm đến cô ngày càng đó cô bị làm phiền, liền đến tìm Cố Trường Dạ, nói với anh ta phụ nữ bây giờ thật không biết xấu hổ, tìm đến cô nói những việc không có thật. Bây giờ cô chỉ nhớ rõ khi cô nói những điều đó Cố Trường Dạ làm ra bộ mặt nửa cười nửa không. Cô ngu xuẩn cho rằng, Cố Trường Dạ không giải thích là muốn nói cho cô biết rằng, những chuyện như thế này không cần phải giải thích bởi anh ta sẽ không làm loại chuyện như khi có ngày càng nhiều người phụ nữ đến tìm cô, rốt cuộc cô cũng lên cơn, bắt đầu quay sang làm nũng Cố Trường Dạ. Cô bắt đầu hoài nghi những việc làm bên ngoài của anh ta, cũng giống như những người vợ khác hoài nghi chồng mình bên ngoài làm việc xấu. Cô không ngừng gọi điện cho anh ta, không ngừng cùng anh ta ầm cho đến khi anh ta uống say gọi tên Quan Điềm cô mới hiểu được, tất cả những gì cô làm giống như diễn viên hề. Nói không chừng anh ta còn đứng một bên xem cô người phụ nữ tìm đến cô đều nói với cô một câu Cố Trường Dạ căn bản không yêu cảm thấy những lời nói ấy rất chính như cứ ba ngày lại có một người phụ nữ đến tìm cô, đem quan hệ hiện tại của bọn họ với Cố Trường Dạ tường thuật với cô. Cô không biết là thật hay giả, ngày càng thiếu cảm giác an toàn , cô ném điện thoại ra yên tĩnh, không còn có người bên tai cô nói về những việc của Cố Trường Dạ, cũng không có người phụ nữ nào nói với cô Cố Trường Dạ đối với bọn họ tốt như thế nào, càng không có người nhắc nhở cô, chồng của cô hoàn toàn không yêu Nhưng thay quần áo, chậm rãi đi xuống lầu. Cô có chút chờ mong, chờ mong là cha cô gọi điện, nhưng thực ra điều này hoàn toàn không có khả điện thoại, cô dịu giọng " Xin chào, tôi là Giản Ngưng, xin hỏi cô là...?"" Cố Phu nhân, xin chào, tôi là Tịch Dung Dung, có thể gặp mặt cô được không?"Tịch Dung Dung hẹn cô ở một quán cà phê cao cấp. Khi cô đến lập tức có người dẫn cô lên tầng hai, lầu hai đã có người bao chọn. Giản Ngưng hiểu được, Tich Dung Dung hiện tại đang rất nổi tiếng, các phóng viên tranh nhau chụp hình cô ta làm tin tức, vì thế cô ta đương nhiên phải cẩn Ngưng ăn mặc rất tùy ý, ngay cả trang điểm cũng không có, so với Tịch Dung Dung trang điểm tinh xảo thì khí thế có phần kém. Tịch Dung Dung ngoài đời không được như trong TV, làm da kém hơn một chút nhưng lại có vẻ trẻ hơn Ngưng nhìn về phía Tịch Dung Dung " Không biết Tịch tiểu thư tìm tôi có việc gì?"Tich Dung Dung quan sát Giản Ngưng, quả nhiên có phần xinh đẹp nhưng lại thiếu sức sống, hơn nữa đối với một người đàn ông có tiền mà nói thì mỹ nhân không phải là vấn đề quan trọng, quan trọng là anh ta cần tìm một mỹ nhân phù hợp với địa vị của mình." Phu nhân bộn bề nhiều việc sao? Tôi chỉ muốn cùng phu nhân uống tách cà phê thôi." Tịch Dung Dung cười ngọt ngào, đồng thời cũng không ngừng quan sát biểu cảm của Giản Ngưng, " Đoạn thời gian trước bị báo chí chụp ảnh đưa tin, chắc là phu nhân đã xem qua. Sau khi báo chí làm sáng tỏ nhưng vẫn cảm thấy không yên lòng, vẫn muốn tìm cơ hội cùng phu nhân giải thích, tôi và Cố thiếu thật sự không có gì."Giấu đầu hở đuôi, Giản Ngưng vẫn cho rằng hôm nay sẽ lại được nghe câu nói kinh điển kia Anh ấy căn bản không yêu không ra, "Báo chí gì?" cô cười cười " Tôi không xem tin tức giải trí."" Ồ! Thật sao?" Tịch Dung Dung lộ ra sự kinh ngạc " Vậy phu nhân làm thế nào lại biết tôi?"" Tịch tiểu thư đã nói rất rõ trong điện thoại, tôi cũng đã nghe rất rõ ràng."Có lẽ là cảm thấy xấu hổ, Tịch Dung Dung giục nhân viên phục vụ mang cà phê lên, tiếp tục nói chuyện phiếm với Giản Ngưng " Phu nhân thích làm việc gì?"" Ăn chay niệm phật."" Cố phu nhân cũng thật biết nói đùa."Giản Ngưng chỉ cười không nói, Tịch Dung Dung nhớ lại một số chuyện của Cố Trường Dạ, khen anh ta là người đàn ông tốt, tin rằng đa số phụ nữ đều bị anh ta hấp Ngưng quấy cốc cà phê trước mặt, biết rằng cô ta muốn chọc giận mình, loại trò chơi này đã có quá nhiều người sử dụng rồi. Người khác có thể chơi rất vui nhưng cô không có chút hứng thú nào. " Thật xin lỗi, tôi còn có chút chuyện, phải đi trước."Tịch Dung Dung cười gượng gạo, thấy cô phải đi, vẻ ngụy trang trên mặt dường như bị xé rách" Nghe nói quan hệ giữa cô và Cố thiếu không tốt lắm."Giản Ngưng mới đi được vài bước, xoay người, như cười như không nhìn Tịch Dung Dung " Ánh mắt của cô rất giống cô ấy."Một câu nói không đầu không đuôi làm cho Tịch Dung Dung không hiểu gì, âm thầm tức giận. Theo như lời đồn vị phu nhân này rất dễ tức giận hay sao, như thế nào lời đồn so với hiện tại lại không giống đại diện lập tức tiến lên " Cô đang làm cái trò quỷ gì thế?"Tịch Dung Dung hai tay để trước ngực " Rất đơn giản, khiến cho Cố Thiếu nghĩ rằng vợ anh ta gọi tôi ra ngoài, phải biết rằng anh ta không nói cho tôi biết cách liên lạc với vợ anh ta."" Trách không được lần trước cô cùng với C* ăn cơm."*C tên nhân vật mà tác giả cũng lười đặt tên, nhân vật quần chúngTịch Dung DUng nhún nhún vai " Nếu Cố thiếu biết tôi bị ủy khuất, diễn viên chính của bộ phim kia..."Người đại diện lắc lắc đầu, các cô gái bây giờ tuổi không lớn lắm vậy mà có bao nhiêu ý đồ xấu xa trong Ngưng thu thập rất nhiều thông tin liên quan đến Cố Trường Dạ trên báo chí, trong đó có rất nhiều nữ minh tinh nổi tiếng. Những nữ minh tinh này, sau khi cô thu thập được nhiều tạp chí, cô có thể nhận ra , bọn họ có ít nhất một điểm giống với Quan Điềm. Có khi là hình dáng rất giống, có khi là gò má, cũng có khi là đôi môi,... Còn Tịch Dung Dung thì ánh mắt rất giống Quan này giống như tiết mục thế thân vậy, thế nhưng lại diễn ra trong cuộc sống của cô, hơn nữa người đàn ông kia còn là chồng cô. Tức giận sao? Cô chỉ cảm thấy buồn cười, hoặc nói cách khác là đáng buồn. Trong lòng bỗng nổi lên ý nghĩ độc ác, Cố Trường Dạ chẳng qua cũng chỉ có thể dùng cách thức đáng thương này để kéo dài tình yêu cao quý của anh lẽ điều này không đáng để cười sao?Một mình cô đi loanh quanh, thành phố lớn như vậy lại không có một nơi cô có thể đến. Cô đi đến một ngã tư rất xa, hai bên đường trồng cây bạch dương, rễ cây rơi loạn xuống dưới, tựa như đang tỏ vẻ lười đường có một ông lão cầm một cái túi to, không ngừng lục lọi thùng rác ven đường, tìm thấy một chai nước khoáng trống rỗng. Giản Ngưng nhìn ông lão trong chốc lát, đi tới cửa hàng gần nhất mua hai chai nước, đem đến trước mặt ông lão nhìn thoáng qua, thấy trong chai có nước, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc."Ông uống đi." Giản Ngưng vẫn giữ nguyên động lão nhận lấy một chai nước, đẩy chai còn lại ra " Tôi chỉ uống một chai là đủ rồi."Giản Ngưng nhìn chai nước trong tay, dùng tốc độ nhanh nhất uống sạch nước trong chai, sau đó đưa cho ông lão " nước hết rồi."Ông lão nghiêm túc nhìn cô " Cô gái, tâm trạng không tốt sao?"Giản Ngưng cười cười không lên tiếng. Ông lão không hề uống nước mà lại nhìn vào cô " Có phải thất tình hay không?"Giản Ngưng lắc đầu, vẫn không trả lão thấy cô không nói lời nói, lắc đầu" Cô là cô gái tốt, nhất định sẽ được hạnh phúc. Lúc còn trẻ, luôn cho rằng một chút chuyện nhỏ cũng giống như trời sắp sập, chờ đến một độ tuổi nhất định sẽ biết, những chuyện này cũng không phải là việc lớn."Giản Ngưng nhìn người nọ, sau đó vẫy vẫy tay, ý muốn rời muốn đến độ tuổi ấy mới biết rằng những việc này chỉ là nhất thời, vậy thì cô mong tương lai đến nhanh một chút, cho dù trước đó cô luôn sợ thời gian trôi quá còn học đại học, trước khi thi chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng đến khi thi xong, cho rằng đó là việc hạnh phúc nhất. Trên thực tế, sau khi thi xong cũng không cảm thấy có bao nhiêu vui mừng. Phát hiện rằng thi không đáng sợ như mình nghĩ, mà tương lai có lẽ cũng không tốt đẹp như trong tưởng tượng."Giản tiểu thư đi gặp Tịch tiểu thư" người đàn ông cúi thấp đầu, giọng nói không có chút hơi ấm nào thông Trường Dạ dường như cảm thấy thú vị " sau đó thì sao?""Giản tiểu thư lập tức rời đi.""Không làm loạn sao?"Người đàn ông lắc Trường Dạ tựa vào ghế xoay, hai tay không ngừng đùa nghịch chiếc bút máy trong tay, đôi mắt khép hờ. Hắn nhớ rõ cô trước kia rất thích cười, mỗi khi muốn lấy lòng đều cười rộ lên, dường như đang đợi sự khích lệ từ hắn. Cô còn có thể tự nấu cơm, một bàn lớn tràn ngập đồ ăn, chờ hắn về nhà ăn cô cười lên, ánh mắt cong cong giống trăng tròn. Hắn mỗi lần nhìn thấy cô đều nghĩ, cô ta vì sao có thể vui vẻ như vậy? Tại sao có thể cười hồn nhiên như thế? Cô có biết hay không, mỗi khi cô cười như thế, lại có một người con gái khác chôn sâu dưới lòng cười của cô ngày càng chướng mẳt, khiến cho hắn rất muốn biết, nếu như gương mặt này không cười nữa thì sẽ thành bộ dạng gì. Tình tình đại tiểu thư của cô đúng là lợi hại, ngay cả đám huynh đệ của hắn cũng không dám tới công ty hắn náo loạn vậy mà cô dám một mình đến, nói với hắn những người phụ nữ kia khiến cô cảm thấy khó ta nhất định không biết, khi cô nói những lời này , hắn nghĩ là hắn đã đạt được mục lần cô đến tìm hắn ngày càng nhiều, nhận được không phải là sự an ủi của hắn mà là sự chán ghét, sau đó ở trước mặt cô cố tình nói đến Quan đã thành công, cuối cùng cũng khiến cho cô không nở nụ cười với hắn đạo có đôi lời muốn nói đoạn này tớ để là "hắn " mà không phải "anh ta" là vì đây là suy nghĩ của Cố Trường Dạ nhá!!!
Đại Mỹ Nhân Thập Niên 80 Ngôn Tình0 điểm Nhân vật chính Lâm Tố Mỹ Tống San Nội dung tags xuyên qua thời không, điền văn, điềm văn, sảng vănKhác thanh mai trúc mã, nông thôn dã quảĐộ dài 167 chươngDịch BụiPoster BụiGiới Lưu tủ sách Tâm Chiếu Bất Huyên Lòng Hiểu Không Huyên Ngôn Tình điểm Độ dài 85 chương + 1 ngoại truyệnNhân vật chính Nghê Vân Huyên, Lục Tử ChiếuNhân vật phụ Lương Bích, Kỷ Thiệu Quân, Điền Tâm Hàm, Mạnh Tư NghiênEditor BụiPoster BụiMột Lưu tủ sách Người Trong Ván Mê Tình Ngôn Tình điểm Tên cũ Mê thành Nhân vật chính Lâm Văn Trúc, Diệp Khuynh LăngNhân vật phụ Lý Xuyên Dương,…Độ dài56 chươngChuyển ngữ BụiTruyện nằm trong series “Sự tồn tại đặc biệt Lưu tủ sách Ai Hiểu Được Lòng Em? Ngôn Tình điểm Tóm tắt Khi còn nhỏ, cô có tình cảm với anh, thế nhưng lúc ấy anh còn đang cùng với cô em gái cùng cha khác mẹ của cô trình diễn tiết mục thanh mai trúc mã. Cô chứng kiến bọn họ cùng nhau ngắm sao, Lưu tủ sách Em Và Anh - Lục Xu Ngôn Tình điểm Editor & Poster BụiNhân vật chính Cố Y Phán, Giang Dật PhàmĐộ dài 20 chươngThật ra theo khái niệm của mỗi người thì tình yêu hoàn mỹ sẽ khác nhau, nhưng đồi với em thì tình yêu giữa Lưu tủ sách
Giản Ngưng rất nhanh chạy tới bệnh viện, thế nhưng cô phát hiện, bản thân không có thương tâm, mà chỉ còn lại chết thân của cô từng người một rời đi, đã trở thành quỹ đạo, cô như thế nào đều giữ không được, chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn họ đi, không bao giờ lại xuất hiện trong cuộc sống của cô đến tim cô cũng vậy, không còn cảm giác cô đến, Giản Trung Nhạc còn chưa nhắm qua cô còn mới nhìn ông, ông vẫn còn tốt lắm, tuy vẫn chưa nhận ra cô, vẫn không để cô tới có thể mới qua một hôm, mọi thứ đều thay cô nằm trên giường bệnh, giống như một cái xác khô, nhưng ánh mắt chưa bao giờ sáng đến Ngưng thở hổn hên, vội đến trước mặt Giản Trung Nhạc, “Ba, con đến rồi… Ngưng Ngưng đến rồi.” Cô quỳ trên mặt đất, nắm chặt tay Giản Trung Trung Nhạc nhìn thấy Giản Ngưng, tựa như đột nhiên thanh nhìn chằm chằm cô, nước mắt nước mũi đều ngăn không được, miệng không ngừng mấp máy, nhưng không phát ra âm thanh Ngưng ghé sát tai lại gần ba, nghe thấy ông nói, “ Ngưng Ngưng… Ngưng Ngưng của ba…”Giản Ngưng không ngừng gật đầu, “Đúng, Ngưng Ngưng đã trở về, Ngưng Ngưng đã trở về… Ba, ba khỏe rồi, Ngưng Ngưng đón ba về nhà.”Hai tay Giản Trung Nhạc cơ hồ đều muốn bao trọn tay Giản Ngưng, hết sức dùng sức, nhưng chỉ run bần nhìn Giản Ngưng, không ngừng thở kịch liệt, ánh mắt hàm chứa muốn nói điều gì.“Ba nói, con nghe đây…” Giản Ngưng cảm thấy đôi bàn tay đang nắm tay cô giờ phút này rũ xuống, cô lập tức cầm ngược tay ông lên, áp vào trong ngực, “Ba muốn nói cái gì… Con đều nghe, đều nghe…”Nước mắt từng dòng chảy ra, tràn đầy vào miệng cô, chạm tới vết thương vẫn không muốn thừa nhận, giờ phút này lòng cô thực tang Giản Trung Nhạc được cử hành hai ngày sau, Giản Ngưng buộc phải cho Giản Nhất Phàm về nhà một trạng Giản Nhất Phàm không tốt lắm, Giản Ngưng hết cách, thật sự nổi giận với Giản Nhất tại ba bọn họ đã đi rồi, nếu anh còn như vậy, vậy Giản gia bọn họ coi như Nhất Phàm chỉ biết khóc, vào trại cai nghiện lâu như vậy rồi, cũng không chịu phối hợp trị Ngưng mắng Giản Nhất Phàm một trận, lại đưa anh quay lại trại cai tang xuất hiện nhiều người Giản Ngưng chưa từng có ấn người đến an ủi cô, khuyên cô nén thương người thấy cô không khóc, lại đến nhắc nhở cô không khóc được cũng phải giả Ngưng không khóc được, nhưng nhìn đến những người cô không hề quen biết khóc đến trời sụp đất nứt, không hiểu sao thấy có chút bi nhiều người đến viếng, tặng cũng rất nhiều ông lão nhìn cô thở dài, lại có đứa trẻ nhìn cô không ngừng đánh giá, những người đó, cô hoàn toàn không nhận chỉ là nghe theo lời người khác, đem tiền giấy từng tờ một đốt, không để nó vẫn cháy, cô kiên trì bỏ từng tờ vào, giống như chỉ cần lửa không tắt, ba cô có thể đi đoạn đường này thật tiêu sái, cô sẽ vì ông thắp mắt cô đột nhiên ngừng dưới một đôi giày da, cô cũng không ngẩng lên nhìn người, “Mời anh đi cho.”Cô không muốn khắc khẩu với hắn lúc này, cũng không muốn hơi thở hắn quanh quẩn bên cạnh ba Trường Dạ đứng bất động, nhìn cô, “Em cần nghỉ ngơi.”Giản Ngưng đột nhiên nở nụ cười, “Ừ, tôi hiện tại mệt sắp chết rồi, nên không thể chơi mấy trò kích thích với tôi nghỉ ngơi tốt rồi tiếp tục chơi, còn bây giờ mời anh đi cho.”“Nếu tôi không đi?”“Tôi vốn cho rằng anh chỉ tàn nhẫn với người sống thôi, không ngờ người chết anh cũng không sợ anh ở đây, ba tôi chết cũng không an lòng.”Cố Trường Dạ động động khóe miệng, cách xa cô từng bước, nhưng không rời hắn không đến, những người kia có vì tình nghĩa với nhà cô mà đến người này, suy nghĩ nhiều nhất bây giờ chính là làm thế nào để từ cô đoạt được ích lợi, làm thế nào để chiếm đọat cổ Trung Nhạc mất, cô lập tức trở thành miếng thịt béo bở trong mắt người khác, lòng người thì có thước nào đo được nói hiện tại Giản Trung Nhạc đã chết, lúc ông còn sống, cũng không thiếu kẻ nhăm nay tại sao nhiều người đến như vậy, chẳng phải là để xem xem Cố Trường Dạ hắn có đến hay không sao? Nếu hắn không đến, biểu thị hắn không có hứng thú với Giản Giản thị ắt có thể khi dễ dễ hơn Trường Dạ cười cười, “Em không phải đã sớm nếm thử sự tàn nhẫn của tôi sao?” Hắn dừng, “Tôi thích ở chỗ này, thích cho Giản gia nhà em đứng ngồi không yên, ngay cả người chết.”“Anh…” Giản Ngưng tức giận, ném một nắm bụi vào người Cố Trường Dạ dính đầy bụi, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười lơ đễnh.“Tính nhẫn nại thấp như vậy, sao có thể làm đại sự đây?” Cố Trường Dạ ngồi xuống bên cạnh Giản Ngưng, “Em phải tươi cười trước mặt tôi, sống hạnh phúc với tôi, che giấu tất cả phẫn nộ đi.”“Anh cút đi!” Cô nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Trường Dạ giữ chặt tay cô, tránh cô lại gây ra chuyện gì, “Tôi chỉ đang dạy em mà thôi.”“Còn thứ gì anh không có đâu? Tôi cầu xin anh cách xa tôi ra, cách xa ra…”Cố Trường Dạ lắc đầu, “Lấy Giản thị, cần danh chính ngôn là một công dân tốt, ba vợ qua đời, sao có thể không đến?”Sắc mặt Giản Ngưng như tro Trường Dạ đứng lên, “Thêm giấy đi, lửa sắp tắt rồi.”Lễ tang Giản Trung Nhạc, Giản Ngưng liều mình gắng cất xong, cô vẫn ngồi trước mộ Giản Trung nghe người ta nói, người chết xong, nếu còn tâm nguyện chưa thực hiện được, hồn sẽ không siêu muốn tận tai nghe xem ba muốn nói với cô điều gì, sau này, cô không cần nghe cần ba sống ở nơi khác thật an tường là tốt quỳ trước mộ, dập đầu, “Con gái có lỗi với ba, thực sự xin lỗi ba.”Cô không biết nên nói cái cô yêu thương cô như vậy, sẽ không nỡ trách như cô ở trước mặt ba thống khổ, ba cô cũng sẽ đau giống như lại làm sai thêm một việc nữa…Giản Ngưng đột nhiên nhớ tới ngày kết hôn, ba cô nắm tay cô đặt vào lòng bàn tay người đàn ông từ thời khắc ấy, tất cả hạnh phúc của cô đều hóa thành bọt đó, những yêu thương đong đầy cũng chỉ còn tồn tại trong trí nhớ của Ngưng quỳ mãi không chịu đi, ba cô, người yêu thương cô nhất, cũng rời bỏ cô mà từng nói, nếu không phải vì anh trai và cô, ba cũng đã sớm xuống ngay với mẹ.“Ba, ba phải cùng mẹ sống thật cần lo lắng cho con và tới nơi mà ba muốn đến, không cần nhớ chúng con…”“Ba, ba nói cho mẹ, cây hoa quế kia vẫn không chịu nở sau ba mẹ nhớ trồng loại cây khác…”“Mẹ nhất định rất vui vẻ, ba kiếm được nhiều tiền sẽ mua cho mẹ quần áo đẹp, đồ ăn ngon…”Giản Ngưng nghĩ đến cảnh ba mẹ đoàn tụ, đoạn phiền muộn đột nhiên cũng bay không ngừng nói chuyện, nói về ba, nói về mẹ, nói về anh trai, nói về chính bản thân đến khi thân thể cô mềm nhũn, trời đất một mảng tối đen…Khăn trải giường trắng, bốn bức tường đó không còn màu trắng nữa, lại làm nổi lên gương mặt trắng bệch của người đang nằm trên Trường Dạ không chịu thừa nhận, hắn chính là sợ nhất những lúc gương mặt cô trắng bệch, ví dụ như lúc lần như vậy, hắn sẽ theo bản năng kiểm tra toàn bộ thân thể cô, thẳng đến khi không nhìn thấy bất cứ giọt máu nào giống như điên dại, nghĩ đến thân thể đầy máu năm năm trước của cô, đã trở thành mộng yểm trong mỗi giấc mơ của sẽ không để sự việc tái sinh lần nữa, nhưng hắn vẫn lo lắng, thậm chí không thể kiềm chế sợ nằm, không tỉnh lại, như vậy đã hai cũng hai ngày hai đêm không chợp mắt, có người khuyên, hắn mặc kệ tất cả, bất đầu Cố Trường Dạ xuất hiện rất nhiều hình ảnh, cô khóc, cô buồn, cô tức giận… Duy chỉ không có cô cười, nhưng vậy có là gì, chỉ cần cô còn sống, còn hô hấp, có thể nói chuyện, có thể xuất hiện trước mặt đột nhiên tức giận, đứng bên cạnh giường bệnh, “Giản Ngưng, lần trước tôi nói em yếu đuối, em còn không chịu thừa xem bây giờ em là bộ dáng gì? Nửa chết nửa sống, mà tôi có thể sống tốt thế này…” Nói xong hắn cười lớn, “Cái này gọi là muốn tôi chết không bằng sống? Gọi là vì nhà em trả thù sao?”Hắn thở dốc, “Ba em vừa chết, em lại nằm trong nghĩ báo thù nữa à?”“Tiểu Địch thì sao? Em không tính báo thù sao? Tiểu Địch ở dưới đất khẳng định đang cáu thân chết trước mặt em, em không thể đứng lên báo thù, còn yếu đuối đến cực điểm…”“Anh trai em còn trong trại cai nghiện, nghe nói biểu hiện có chút tốt rồi, em nói xem tôi có nên cho anh ta chút gì đó tiếp không?”“Em cứ nằm như vậy, khác nào đem Giản thị tặng cho tôi? Còn định báo thù? Vô dụng…”Hắn dán vào tai cô, “Em xem tôi còn sống, sống được thật không phải muốn lấy mạng tôi sao? Em đứng lên cho tôi, đứng lên!”Nguyễn Ngộ Minh đứng ngoài phòng bệnh đột nhiên cảm thấy mù mịt, Đại ca từ khi nào có thể biến thành như vậy, muốn Chị dâu sống thật tốt, thế nhưng lại hành hạ cô, cũng hành hạ chính Thừa Nghiệp kéo Lục Trạm Giang ra một bên, hung hăng đánh hắn một quyền, “Hiện tại cậu cảm thấy Đại ca không tim không phổi sao? Anh ấy sẽ không giống cậu, sẽ không chơi đùa tình cảm của người khác, rồi vứt cho người ta chi phiếu, sau đó coi như không có chuyện gì xảy ra.” Chu Thừa Nghiệp tức giận, “Hơn nữa cậu cũng đừng quên sản nghiệp Lục gia vì ai mới có thể tiếp tục.”Hắn tính đem sản nghiệp Lục gia giao toàn bộ cho Chu Thừa Nghiệp, sau đó chính hắn tự thoát khỏi Lục gia, làm sao đơn giản như vậy.“Lục Trạm Giang, bất kể điều gì có được cũng phải trả Đại ca đang tự trả giá cho những việc anh ấy làm cũng nên biết điều thu tay lại đi.” Chu Thừa Nghiệp nhắm mắt lại, “Việc kia không liên quan đến Đại tự tôi đi thành phố D, cô ấy đã nói sẽ chờ tôi, tôi không nghĩ cô ấy lừa tôi… Kết quả, cô ấy vẫn lừa tôi, tôi cũng không thể gặp mặt cô ấy lần cuối…”Lục Trạm Giang thống khổ, Nghê Nghiên chết, trong lòng hắn muốn biết, nếu lúc trước hắn không tặng cô cho Chu Thừa Nghiệp, nếu lúc trước người ở bên cạnh cô là hắn chứ không phải anh ta, có phải hay không mọi chuyện đã khác? Hắn không thể hận Nhị ca, chỉ có thể đem oán hận đặt hết lên người Cố Trường Dạ, bởi vì Đại ca chính là người giao cho Chu Thừa Nghiệp đến thành phố D làm cho Nghê Nghiên đợi Chu Thừa Nghiệp mãi, nhưng anh vẫn không trở về…Kỳ thật, người hắn chân chính căm hận, lại chính là bản thân Trường Dạ vẫn canh chừng Giản Ngưng, nhưng cô không tỉnh lại, bất kể hắn khiêu khích điều Thừa Nghiệp bắt hắn nghỉ ngơi, Cố Trường Dạ cũng không nghe, bất động không chịu ngày sau, Cố Trường Dạ ra ngoài nghe điện thoại, tiếp điện thoại xong trở về, phát hiện người nằm trên giường không cánh mà sờ giường, còn cảm thấy chỗ kia vẫn nhàn nhạt độ ấm.
Cố Trường Dạ vẫn chưa trở về, Giản Ngưng đi đi lại lại trong nhà, cũng không có người nào tiến lên hỏi tình hình của xác định Cố Trường Dạ không phái người giám sát cô, lúc này mới thở phào nhẹ đi rất vội vàng, hẳn là có chuyện quan trọng phát sinh. Ngôn Tình Nữ PhụCố Trường Dạ đi rồi, cô thoải mái hơn rất khái hình như là đã được quản gia dặn dò qua, mấy nữ giúp việc đều tiến lên kêu cô một tiếng “Phu nhân”, thậm chí trên mặt còn biểu tình muốn lấy lòng, thật sự coi cô là nữ chủ xưng hô này làm cô không thích, cô sửa cho bọn họ một lần, nhưng bọn họ vẫn cố tình nói vậy, Giản Ngưng cũng hết cách, mặc kệ Cố Trường Dạ rời đi, cô cũng không biết khi nào mới có thể thấy Tiểu khi xác thực Tiểu Địch là bị Cố Trường Dạ mang đi, cô nửa vui nửa vì biết Tiểu Địch cũng không phải bị bọn người xấu bắt cóc bán cái này cô không dám tưởng tượng, nếu cô không gặp lại được Tiểu Địch, cô không biết phải làm Ngưng đi dạo trong sân, quản gia vẫn ở phía sau lưng cô, cách không xa nhìn xung tựa hồ muốn tiến lên hỏi cô muốn đi đâu, nhưng không được Cố Trường Dạ phân phó, quản gia cũng không dám tuỳ sao là một quản gia thì cũng chưa đủ thân phận để hỏi chuyện phu cùng quản gia vẫn là đánh bạo tiến lên, “Phu nhân, cô muốn đi đâu? Lái xe có thể đưa cô đi?”Giản Ngưng lắc đầu, thấy quản gia nhiều năm như vậy, vẫn là đối với Cố Trường Dạ tận chẳng lẽ không biết Cố Trường Dạ là người như thế nào? Có lẽ bởi vì Cố Trường Dạ vẫn chưa làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến ra làm bằng hữu, vẫn tốt hơn là làm kẻ thù gấp vạn Ngưng cười khổ một tiếng, cho dù cô có muốn ra ngoài, cũng không ngu đến nỗi để người của Cố Trường Dạ đi bên chỉ là muốn đi dạo xung quanh, cũng sẽ không rời Địch còn nằm trong tay Cố Trường Dạ, cô không thể hành động thiếu suy giờ cô chỉ có thể ngồi ở biệt thự đợi, không biết làm cái rất bí bách, lại giống như lúc xưa, cho dù đã nhiều năm trôi qua như vậy, vẫn có thể khiến cô cảm thấy khó luôn tự nhủ, phải thật kiên cường, nhưng đến khi sự tình phát sinh xong mới biết, cô một chút cũng không thay đổi, chỉ thấy bản thân ngày càng yếu ớt gian trước, có thời điểm Giản Ngưng tìm đến mấy văn phòng luật sư, bọn họ đều tiếp đãi cô rất khách khí, lập tức mời cô vào nói được cô muốn giành quyền nuôi con, đối phương vẫn như cũ vô cùng lễ tiên muốn biết rõ hơn tình hình kinh tế của cô, rồi lí do vì sao cùng chồng ly sư càng nghe càng nhíu mày, sau khi nghe Giản Ngưng trình bày xong, nói có cơ hội, chỉ là tiền công sẽ cao một sao lấy hiện trạng của cô, thắng toà không phải là chuyện đến cuối cùng, chỉ cần Giản Ngưng đem ba chữ “Cố Trường Dạ” ném ra, sắc mặt đối phương lập tức thay đổi, thoái thác có việc, không thể nhận vụ ra từ văn phòng luật sư, Giản Ngưng không khỏi âm thầm cười nguyên bản còn muốn nỏi, mình bây giờ còn đang là “người chết”, điểm này nên giải quyết thế tiếc, ngay cả hỏi cũng không thể hỏi ra tục hai ngày, Cố Trường Dạ đều không xuất Ngưng hai ngày ở đây đều đi tìm luật sư, hi vọng ai đó có thể giúp biết mình là lấy trứng chọi đá, nhưng vẫn phải thử một vẫn tự khuyên lơn chính mình, có lẽ kế tiếp, sẽ là một luật sư tốt, sẽ nguyện ý giúp cô, nguyện ý nghĩ biện pháp giúp giành lại con trai cho biết tình huống hiện tại cùng việc đánh xổ số không có khác biệt lắm, biết rõ tỉ lệ rất nhỏ, nhưng vẫn là cố đâm đầu vào, vạn nhất hi vọng chính mình gặp may trên thực tế, cô một điểm may mắn cũng không quá trình đi tìm luật sư, Giản Ngưng mới phát hiện được, thì ra thế lực của Cố Trường Dạ càng ngày càng đến mức không ai có thể chống lại được, nhưng chính là hiện tại tìm không ra người dám chống lại đúng ra là lực ảnh hưởng của “Hoàng thành” đã đạt đến cảnh giới chưa từng Ngưng càng ngày càng tuyệt vọng, mới trước đây còn cảm thấy thế giới này hắc bạch phân minh, địa vị cùng tiền tài vốn không thể có quan giờ mới cảm thấy ý nghĩ này đúng là quá đáng chê vậy lúc có người chủ động tìm tới Giản Ngưng, cô vui sướng vạn phương là một phóng viên, dụ dỗ cô đem chuyện này phanh phui trước truyền thông, làm cho công chúng tạo áp lực đối với Cố Trường Ngưng cự tuyệt cách làm này, cô tuyệt đối không muốn con trai mình bị người khác chỉ trỏ, thành đề tài trong câu chuyện bàn tán của người cũng không thật mong Tiểu Địch trở nên nổi bật, cô chỉ muốn nó sống tốt, bình bình an an mà trưởng ngày chớp mắt đã qua, Giản Ngưng cũng thành thành thật thật chờ ở biệt thự, đợi Cố Trường Dạ trở về, để cô có thể thấy Tiểu Trường Dạ đến sáng thứ ba mới trở trở lại, Giản Ngưng đang dùng bữa Trường Dạ vào từ cửa sau, liền nhìn Giản Ngưng ăn Ngưng ăn vài miếng, phát hiện điều gì không vì cô lúc ăn cơm không thích người khác nhìn mình, liền phân phó người giúp việc tự đi làm chuyện của các ra nhà bếp lúc này chỉ có cô với Ngưng có vài điểm hối hận, nếu có người giúp việc trong này, ít nhất sẽ còn có người hô một tiếng “Thiếu gia”, bây giờ thì hay rồi, hắn trở về từ lúc nào, đã đứng ở đây bao lâu cô còn không mặt hắn có chút mệt mỏi, ánh mắt cũng không sắc bén như thường ngày, ngay cả tây trang tựa hồ cũng có chút nếp Ngưng bị Cố Trường Dạ nhìn thật sự ăn không cho là hắn sẽ nói cái gì, nên đặt đũa nhưng hắn vẫn đứng ở đó, cái gì cũng không đành phải buông bát đũa, chống lại ánh mắt Cố Trường Trường Dạ nhìn động tác ăn cơm của cô, nghĩ khẩu vị cô đã thay đổi tốt thể cũng trở nên tốt, sắc mặt không còn trắng bệch, thậm chí còn có chút hồng mặt cô vẫn giống như trước kia, mịn màng không có bất kì lấm tấm có thể ngày hôm trước mọc mụn đỏ, ngày hôm sau lập tức hết ngay, trời xanh tổng là đang ưu ái cô.“Phiền anh mời bác sĩ đến được không?” Giản Ngưng thua cuộc mở miệng Trường Dạ nhíu mi, vốn là muốn hỏi cô có phải hay không có chỗ nào không thoải mái, dừng lại vài giây, lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn ám chỉ qua, chỉ có thân thể tốt mới có thể gặp Tiểu bây giờ muốn mời bác sĩ gia đình đến, hẳn là muốn chứng minh thân thể cô đã tốt vậy hắn liền không tìm được cớ ngăn cô gặp Tiểu năm như vậy, cô tựa hồ vẫn chưa trở nên thông minh, chỉ là ngày càng trở nên cẩn thận, trở nên hiểu được điều gì mới là tốt nhất cho chính Trường Dạ gật đầu một cái, thật sự gọi điện sĩ tới rất nhanh, bởi vì nghĩ xảy ra chuyện gì khẩn cấp, còn mang theo rất nhiều nhìn đến thân thể khoẻ mạnh của Giản Ngưng, còn dùng ánh mắt nghi vấn hỏi Cố Trường Dạ, người này thật sự là bệnh nhân sao?Tuy rằng bác sĩ rất nghi hoặc, nhưng vẫn cẩn thận kiểm tra cho Giản Ngưng một luận không có gì trở ngại, chỉ chú ý đừng để cảm xúc quá mức thất thường, cũng nên đảm bảo chế độ khi bác sĩ rời đi, Giản Ngưng mới nhìn Cố Trường Dạ, “Có thể cho tôi gặp Tiểu Địch chưa?”Mấy ngày nay cô không có việc gì làm, ngoài việc cả ngày nghĩ biện pháp đoạt lại Tiểu Địch từ tay Cố Trường cảm giác nếu không được gặp lại Tiểu Địch, có lẽ cô phát điên Trường Dạ híp mắt nhìn cô, tiếp xúc ánh mắt cô vài giây, mới quay đột nhiên vào giờ khắc này, nhớ lại biểu tình năm đó của đó cô lấy tay vuốt bụng, lộ ra tư thái bảo vệ, dường như nếu không bảo vệ được đứa bé trong bụng cô, chính cô cũng không muốn sống nữa.“Đến bệnh viện làm kiểm tra đủ một lần rồi nói sau.” Cố Trường Dạ nói xong, liền đi ra Ngưng lập tức từ trên giường nhảy xuống, đuổi theo.“Anh nói rõ ràng, tôi còn cần kiểm tra cái gì? Cơ thể của tôi rất tốt, bác sĩ cũng nói rất lại muốn làm cái gì?”Cố Trường Dạ từ từ quay đầu, sắc mặt âm trầm, ánh mắt cũng dần thay đổi chìm như vừa nãy cô nhìn thấy vẻ mệt mỏi của hắn chỉ là ảo vẫn luôn như vậy, chỉ cần hắn muốn gì, nhất định sẽ làm như chấp nhận kẻ nào phản bác, cho dù chỉ một câu hỏi vì sao cũng không.“Em ở cái thị trấn nhỏ kia lâu như vậy, ai biết em có thể dính bệnh gì?” Cố Trường Dạ lành lạnh mở miệng, hoàn toàn không cảm giác lời mình nói có bất kỳ vấn Ngưng quả thực muốn cười, nhưng chính là phẫn nộ ngày càng tăng thêm, “Đúng, tôi có qua rất xin lỗi, mới hôm trước anh còn cùng tôi ăn hay không anh cũng nên kiểm tra xem đã bị tôi lây bệnh chưa?”Cố Trường Dạ không hề phát giận, lại dùng cái loại ánh mắt hư hư thực thực nhìn vĩnh viễn có thể khống chế cảm xúc của cô, “Nơi ở hỗn tạp như vậy, hơn nữa em còn có thể qua lại với đàn biết được sẽ có những loại vi khuẩn gì?”“Anh…” Giản Ngưng trừng mắt nhìn hắn, “Anh có ý gì?”“Tôi nói tác phong của em có vấn đề, nhân phẩm không tin được, còn muốn tôi nói rõ hơn sao?” Hắn liếc nhẹ cô một cái, “Cha của con trai em còn chưa chết, liền gấp như vậy tìm người đổ vỏ?”Sắc mặt của cô ngày càng xanh tái, “Anh định làm gì anh ta?”“Nguyên bản không định làm gì, nhưng em quan tâm hắn như vậy, có phải tôi nên suy nghĩ lại một chút…” Cố Trường Dạ đối với cô nở nụ cười, “Nghe nói là một thầy giáo tốt, em nói xem nếu để trường học cùng đồng nghiệp hắn biết được hắn dây dưa với một phụ nữ đã có chồng, chuyện sẽ như thế nào?”“Anh quả thực…”“Rất đáng giận?” Cố Trường Dạ giúp cô nói tiếp phần sau, “Em biết những điều tôi nói ra, tôi đều làm được.”Thấy hắn đi, cô lại đuổi theo.“Hoặc là tới bệnh viện kiểm tra, hoặc là em đừng nghĩ đến chuyện thấy con trai tôi.” Cố Trường Dạ nói tới lời này, thật không có ý định dừng Ngưng thở dốc, con trai hắn? Nực cười, là cô sinh con, khi nào đã biến thành con trai hắn?Hắn còn nhận định tác phong của cô có vấn đề, rốt cuộc ai mới là người tri kỉ vô số, tình nhân không đếm nổi? Cô hận, nhưng chỉ có thể thuận theo thật, cỡ nào bi ai..
Cố Trường Dạ từ cửa kính xe nhìn ra đi, nhìn đến kia một cao một thấp mẹ con, đôi mắt thâm trầm dần dần trở nên nhu hòa. Nữ nhân không ngừng cùng đứa trẻ trò chuyện gì đó. Đứa nhỏ sau khi nghe được, lập tức nở nụ cách rất xa như vậy nhưng Cố Trường Dạ tựa hồ cũng có thể nghe được Tiểu Địch phát ra tiếng cười hạnh phúc và vui vẻ,thuần túy, vô ưu vô lự, không có bất kỳ điều gì phiền não. Nữ nhân nhìn về phía đứa nhỏ ánh mắt, dường như vành mắt có đọng nhưng giọt nước lấp lánh giống ánh sao. Nàng rất yêu đứa nhỏ, trước kia hắn biết được, nhưng lại chưa bao giờ nghiêm túc nhận thứ điều đó như bây ra là nàng thích đứa nhỏ giờ đây bộ dáng nàng như vậy, có tức giận, có sức sống, tựa như cùng một gốc cây tinh thần phấn chấn bồng bột thực vật, cho dù ở tại rét lạnh mùa đông, cũng có thể tưởng tượng đã đến năm mùa xuân sẽ ra sao bồng bột sinh trưởng. Hắn giống như lần đầu tiên nhìn đến như vậy nàng, lại giống như không phải. Cái ngày nàng mặc áo cưới đứng ở trong giáo đường sinh động,nụ cười tỏa nắng như mùa hè trong tựa hồ từ giờ khắc này, chân chính biến thành một con người khácGiản Ngưng mang theo Tiểu Địch ăn cơm, Tiểu Địch rất vui vẻ, dọc theo đường đi đều là cười tủm tỉm. Lúc ăn cơm, còn chủ động dùng chiếc đũa gắp thức ăn cho Giản Ngưng ăn cơm, Giản Ngưng cũng đút Tiểu Địch ăn trông thật hạnh phúc và vui Địch nói hắn chưa bao giờ ăn qua ăn ngon như vậy đồ ăn, vẫn là cùng mẹ cùng một chỗ ăn, hắn rất hạnh Ngưng nhìn sự thỏa mãn trên khuônmặt nhỏ nhắn của Tiểu Địch, nàng vẫn hi vọng Tiểu Địch là một đứa nhỏ đơn thuần,linh hoạt,nụ cười luôn luôn trên môi như vậy trưởng thành mới có thể hạnh phúc,có được sự đầy Tiểu Địch giờ đây chỉ có một chút như vậy đã cảm thấy như vậy thỏa mãn, nàng lại cảm thấy lòng chua xót. Dường như bởi vì Tiểu Địch còn nhỏ, nội tâm của nàng cảm thấy có lỗi với con mình,tại mà con phải chịu thua thiệt liền càng ngàycàng nhiều, mà nàng thậm chí không biếtnên làm như thế nào mới tốt. Tiểu Địch ăn xong, Giản Ngưng kéo rakhăn tay vì hắn chùi miệng, Tiểu Địch an vị,ngoan ngoãn bất động,ánh mắt to tròn tròn song mắt thấy Giản Ngưng. Tiểu Địch trên mặt còn mang theo khỏemạnh hồng nhuận, tại đây quán cơm trongmáy sưởi cũng mở chân, làm cho Tiểu Địchgiống một cái đáng yêu oa nhi giống nhau,Giản Ngưng nhịn không được đem Tiểu Địchôm đến trong ngực, tốt nhất là suốt đời đềunhư vậy, bọn họ không bao giờ nữa tách ra. Ông trời dường như vĩnh viễn đều cùngnàng đối nghịch, nàng trước một giây cònđang suy nghĩ nàng cùng Tiểu Địch vĩnh viễnđều không cần lại tách ra, một giây kế tiếpCố Trường Dạ liền đi tức hắn tỏa raquá mức cường đại, từ vào một khắc khi hắnbắt đầu bước vào vô số người ánh mắt đã rơixuống trên người của hắn, mà hắn chỉ mangtheo mục đích chính đi về phía nàng, đemngười khác với tò mò,ngưỡng mộ khôngthèm để vào mắt hay nói trắng ra không quan tâmGiản Ngưng không thể tránh khỏi thấy đượchắn, theo bản năng đem Tiểu Địch ôm chặthơn, trong lòng Tiểu Địch tựa hồ cũng cảmgiác được chỗ không bình thường, dùngánh mắt nghi hoặc nhìn mẹ của mình. Giản Ngưng nguyên bản đang vui vẻ thìngay lập tức trở nên cương nghị đứng như nàng vào giờ khắc này đem tất cảnhu tình đều dỡ xuống, do đó võ trang trênnàng cứng rắn nhất toát ra trên khuôn mặt,làm tốt hết thảy phòng hộ đối mặt với ngườiđàn ông này. Cố Trường Dạ đi đến chỗ Giản Ngưngtrước mặt dừng bước lại, không có chú ý tớiđộng tác nàng bảo hộ , chính là nhìn chằmchằm Giản Ngưng mặt. Gương mặt này, cóphải hay không sẽ không bao giờ nữa nhưtrước đây đối với hắn nở nụ cười? Sẽ khôngbao giờ nữa. Giản Ngưng cắn môi, nhìn Cố Trường Dạ,ngay cả ánh mắt đều quên đập. Không thể, không thể làm cho hắn mang điTiểu Địch,không thế làm thế,không bao giờ.....Câu nói vang đầu nàng ngay tức thìHắn cất tiếng phá tan không khí"Thời gian gặp mặt đến đây chấm dứt." Cố Trường Dạ mặt không chút thay đổi nhìn Giản Ngưng nói,không khác gì hắn tại tuyên bố hội nghị hôm nay đã chấm dứt,người bên ngoài cũng không quyền đối với lần này nói ra cái gì dị nghị, hắn chính là người quyết Ngưng bất tri bất giác đem Tiểu Địch ôm chặt hơn nữa vào lòng mình, Tiểu Địch ngẩng đầu lên, không thoải mái hô một tiếng, "Mẹ." Giản Ngưng nhìn con khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn vì đâu, lúc này mới ý thức được mình làm con đâu nên buông lỏng chút tay của mình. Tiểu Địch khôi phục thân thể tự do sau, xoay người liền nhìn đến Cố Trường Dạ, hắn đối với Cố Trường Dạ cười cười. Giản Ngưng nhìn đến Tiểu Địch cười, kinh hãi một chút. Trước kia nàng vẫn không hiểu người đàn ông này tốt cùng là người như thế đây hẳn lại làm cho Tiểu Địch chính mình đi quen thuộc với sự hiện diện của hắn trong mấy ngày ngắn thấy cảnh Tiểu Địch đối với hắn cười lúc này dường như tim của nàng như bị ai làm đauCố Trường Dạ nhìn Tiểu Địch trong lòng Giản Ngưng, hắn vươn tay ôm Tiểu Địch. Tiểu Địch hoàn toàn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra vào lúc này bé vẫn hồn nhiên cười với Cố Trường Dạ,sự lo sợ của Giản Ngưng trong lòng nàng ngày càng lớn,nàng đem Tiểu Địch bỏ vào phía sau mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cố Trường Dạ, "Ngươi đã cướp đi của ta quá nhiều thứ, ta đều không sao cả, nhưng Tiểu Địch thì không được." Nhưng thứ kia dù không muốn xong nàng không thể không thỏa hiệp dưới sự vô tình của hắn. Tiểu Địch là ngoại lệ, Tiểu Địch không thể để cho hắn mang đi, không thể để cho hắn tùy tâm sở dục. Cố Trường Dạ cùng Giản Ngưng ánh mắt giằng co vài giây, hắn thu tay, "Ta có thể cho hắn tốt nhất giáodục, cho hắn mua tốt nhất món đồ chơi, cho hắn mua tốt nhất quần áo... Ngươi, có thể cho con cái gì?" Giản Ngưng sắc mặt cứng đờ, cắn môi đột thay đổi trắng, lại vẫn kiên trì, "Tiểu Địch là của ta." "Đi theo ngươi đến cái địa phương kia nhận giáo dục? Ngay cả hộ khẩu cũng không có? Hay là ngươi tính dựa vào một người đàn ông có tiền?" Hắn nói ra lời châm chọc, cho dù khóe miệng không có lộ ra trào phúng cườiGiản Ngưng môi đã bị cắn ra nhàn nhạt dấu răng, lại vẫn kiên trì, "Tiểu Địch là của ta, là của ta..."
tình yêu hữu danh vô thực