Chương 26: Ăn dấm. Chương 27: Chờ lệnh xuất chinh. Chương 28: Ngoài ý muốn trúng độc. Chương 29: Dâng lên mưu kế. Chương 30: Hỏa thiêu lương thảo doanh. Chương 31: Trên trời rơi xuống thần nữ. Chương 32: Bệnh dịch bộc phát. Chương 33: Lĩnh chỉ chẩn tai. Chương 34: Vợ chồng
11 BÀI HỌC SAU MỘT NĂM THEO ĐUỔI CUỘC SỐNG TUYỆT DỤC (CELIBACY) 1. Chỉ LGTD* không vẫn chưa đủ 22 2. Những thôi thúc (fap) cuối cùng cũng biến mất 23 3. Những gì bạn hấp thụ thực sự rất quan trọng 23 4. Học cách cân bằng trong việc luyện tập thể dục là rất quan trọng 24 5. Sẵn sàng để đón gặp God trong tâm 25 6.
An Ninh này, sao lại ra ngoài một mình, trên đường đều là bằng hữu của Tiểu Long Hà, nếu ai có ý đồ bất lương thì An Ninh sẽ ra sao, tuy rằng nàng có võ công, nhưng kia đều là mấy tên côn đồ, rất rành mấy thủ đoạn hạ lưu để đùa bỡn người khác.
TOP 10 CHAI NƯỚC HOA LƯU HƯƠNG TRÊN DA LÂU NHẤT GIÀNH CHO NỮ. 1. Nước hoa Chanel No.5 Eau De Parfum. Đây là dòng nước hoa nữ đầu tiên của hãng Chanel nổi tiếng. Chanel No.5 - một sản phẩm huyền thoại đã đồng hành với nhiều cô gái ở mọi độ tuổi suốt cả một thập kỷ qua.
Thiết Uyển hết chỗ nói, nàng có cảm giác nữ nhân này và nam nhân của mình có chỗ giống nhau. Bởi vì, cả hai đều có tính cách lưu manh như nhau, chỉ có khác một chút chính là: một người là nữ lưu manh, một người là đại sắc lang.
YCs7lqt. Độ dài 3 quyểnConvert ngocquynh520Editor Kinh ThuếMột cái bánh bao có thể dẫn tới một hồi huyết án, một cái bánh bao cũng có thể trở thành chiến tích để đời của ác nữ lưu chính là côn đồ nổi danh gây căm phẫn cho cả thành thị, cô lừa ăn, lừa uống, lừa cả chính đánh nhau như không muốn sống, cướp tiền không biết ngại ngùng. Dù sao bản thân cô vốn là hư đốn, càng thích người khác nói mình hư đến một lần tốt bụng chết tiệt, cô cứu người cũng là tự xử bản tỉnh lại đã xuyên qua nhập vào một nữ nhân mập nặng tròn hơn trăm ác nữ gặp phải xuẩn ngốc, khi béo mập phải giảm cân, khi trai nhỏ gặp phải cá kình, khi nữ lưu manh trở thành nữ si tình, khi trời đổ cơn mưa thể tin tưởng trên thế giới này, mập bao nhiêu cũng có thể giảm, không chuyện gì là không thể.
“Ngươi đi ra ngoài làm gì?” Đó là âm thanh của một tên con trai, hắn chạy theo ra ngoài, miệng ngoác ra, có thể nhìn rõ hàm răng bị mẻ của hắn.“Không phải chuyện của ngươi.” Người con gái xoay người, nghiêng đầu nhìn hắn “Chuyện của ta không nhọc ngươi trông coi.” Thiếu nữ nói xong, trực tiếp đi qua người hắn, đến bên cạnh tấm ván gỗ cũng là giường của cô, mà người con trai chỉ trầm mặc nhìn, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn vết sẹo hình dấu răng còn hằn rõ ràng trên cánh đó hơi thẫn thờ thở nữ thấy người con trai đi rồi, trực tiếp ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, tháo một chiếc vòng trang sức từ cổ xuống, hình giọt nước màu xanh da trời, nắm chặt trong lòng bàn tay, đặc biệt chăm chú nhìn.“Đại ca ca, bây giờ ta đã rất mạnh rồi.” Cô thì thào tự nói, sau đó ngả đầu xuống ngủ. Trong mộng lại là đôi mắt ôn nhu kia, một đêm này thật hiếm khi cô gặp mộng đẹp như không trời trong nắng ấm, gió nhẹ nhàng thổi, một đứa bé từ xa chạy tới, trong miệng còn ca hát.“Ta đi trên đường nhặt được mười đồng tiền, giao nó cho chú cảnh sát, chú cảnh sát cầm tiền, xoa đầu ta khen ngợi, ta ghét bỏ nói rằng, tay chú thật bẩn.”Nơi này là tỉnh Thiên Phù, một nơi không ai trong coi cả. Cho dù như vậy, nhưng đây lại là một địa phương tập trung dân cư đông không phải có dân thường sinh sống, chắc chắn đây sẽ là một khu phố điên cuồng vô cùng.“Nữ lưu manh đến đấy, nữ ác ma đến rồi, nữ nhân khốn nạn đó tới, mọi người chạy mau” Không rõ là ai hô to một tiếng, sau đó mọi người đều vội vã chạy trốn, có người còn trực tiếp cầm miếng vải lên che mặt lại.“Có cần khoa trương như vậy không?” Một người con gái quần đỏ tóc hồng hà hơi thổi khô móng tay mới được làm, nhìn toán người đông đúc trước mặt đột nhiên không còn ai.“Tiểu Mộc, sức quyến rũ của ngươi đúng là lớn, để ngươi đứng ở ngã tư đường là thích hợp nhất, còn có thể thay thế đèn xanh đèn đỏ.”Cô gái gọi Tiểu Mộc thản nhiên híp mắt lại, đầu ngẩng cao, khóe môi khẽ nhếch mang theo một phần tà khí trong nụ cười “Phải không? Nếu thật như vậy, thì ta chắc chắn sẽ biến ngươi thành cột đèn đỏ đầu tiên.” Cô ôm hai tay trước ngực, mặt tràn lãnh khí, tuyệt đối không phải loại tốt lành, rõ ràng tuổi còn trẻ mà ánh mắt trong veo lại lộ ra vẻ từng trải lõi đời, tựa như mọi biến cố lớn cuộc đời đều đã trải con gái tóc hồng không khỏi rụt cổ lại, đúng là ác đường không một bóng người, đúng lúc này không rõ từ hướng nào truyền đến tiếng khóc của trẻ con.“Ha, thì ra còn có cá lọt lưới, chúng ta đi thu phí bảo kê mau.” Tiểu Mộc khẽ nhíu lông mày, không có ý tốt nhìn chằm chằm vào cô nhóc khóc không ngừng kia, chính là trong chớp mắt lại hơi chần chừ một chút.“Tiểu Mộc, ngươi thật sự rất tàn ác.” Nữ tử tóc hồng vỗ mông ngựa thiếu nữ, cô thích chính là loại người như vậy, phụ nữ như vậy giữa đường lớn là đại tỷ, hành động tàn nhẫn ngay cả đàn ông cũng không bì nổi, đánh nhau như không muốn sống nữa hoàn toàn là bộ dạng liều mạng, bây giờ còn trở thành nữ lưu manh lợi hại nhất, cho dù mới chỉ là một thiếu nữ thôi cũng đủ làm cho người ta kính phục.“Cám ơn.” Tiểu Mộc lơ đễnh nói, đối với loại lời nói không biết là ca ngợi hay châm chọc này mà nói….không chút phật lòng, cô xấu xa, cô tà ác, dù sao cô vốn cũng là một nữ lưu manh.
Editor Kinh ThuếCô ngồi trên ghế của mình, lớp học cực kì trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim lớp học lại được đẩy ra, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng vang lên, cô ngước mắt lên nhìn, chỉ có một mình cô ta sao?“Dư Châu, cô nên dời khỏi đây đi, đây không phải nơi cô có thể tới. Chính cô đã phá hủy toàn bộ nơi này.” Thẩm Vũ Âm ghét bỏ nhìn thân thể Dư Châu, nơi này trước nay đều là tuấn nam mỹ nữ, đột nhiên lại lòi thêm ra một con cá, khiến người ta đúng là không thoải mái nổi, đã quen nhìn những thứ xinh đẹp, nhìn cô ta, con mắt lại Châu xoay người, thịt trên mặt dồn lại,có chút đáng sợ nói “Bạn học Thẩm, cô nghĩ mình là ai hả? Cô bất quá cũng chỉ là vật trang trí đẹp mắt thôi, nếu đều là vật trang trí, chủ nhân còn chưa nói gì, đã dám lên trước, không sợ bị giẫm chết sao?”Thẩm Vũ Âm bị Dư Châu nói cho á khẩu, cô vốn ăn nói vụng về, đương nhiên không nói lại Dư Châu lưu manh từ nhỏ, mà Dư Châu lúc này lại còn cực kfi không lưu tình nể Châu đứng lên, lạnh lùng cười, cô còn chưa muốn tìm cô ta đã tự động dâng mình đến trước cửa.“Cô muốn gì?” Thẩm Vũ Âm lùi một bước, nhìn vui vẻ tà ác trên mặt Dư Châu, theo bản năng sợ hãi lùi lại.“Cùng chơi trò chơi với cô.” Dư Châu tựa trên mặt bàn, nhìn cô ta không ngừng lùi về phía sau. Nhìn kết cấu thân thể kia, đúng là rất đẹp.“Tôi không muốn chơi trò chơi gì cùng với, một bàn tử.” Thẩm Vũ Âm đợi đến khi lùi đến khu vực an toàn, xác định mình có thể nhanh chóng chạy đi, mới bắt đầu dừng lại, cùng con bé đó chơi trò chơi, cô không phải kẻ điên, cũng chính là kẻ ngu. Nếu không thì chính là thần kinh của cô có vấn điều, cô chỉ vừa dứt lời đã nghe được tiếng bước chân ngoài cửa truyền đến, càng ngày càng gần, trong mắt lóe lên ánh sáng, bước dài về phía trước, cho đến khi cửa lớn bị người dùng lực mở ra, mọi người chen chúc đứng ở cửa ra vào, trừng lớn hai mắt nhìn cảnh tượng bên Châu tựa trước bàn, thân hình to lớn mang lại áp lực không nhỏ. Mà Thẩm Vũ Âm đứng cạnh tay ôm lấy mặt, thân thể liêu xiêu như lá rụng mùa thu.“Thực xin lỗi, bạn Dư Châu, tớ thực sự không cố ý nói cậu là Bàn Tử, tuy cậu không thể chấp nhận sự thật này, nhưng, cũng không nên,…” Lời nói của cô ta đứt quãng, nhưng tất cả mọi người đều có thể hiểu được sự tình đang xảy ra trước mặt, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, huống chi, sự thật trước mắt đang bày ra không phải là chứng cứ tốt nhất sao?“Vốn chính là Bàn Tử, còn không cho người ta nói sao?” Người nào đó bắt đầu không phục nói, trước giờ bọn họ đều không yêu mến gì Dư Châu, bây giờ lại càng thêm ác cảm.“Đúng vậy, béo đến khó coi chướng mắt.” Câu sau còn độc địa hơn câu trước, có điều, nữ sinh đó nói xong mặt mày cũng tái mét lại, bởi vì không biết từ lúc nào Dư Dịch đã nghiêm mặt quay sang nhìn thẳng cô, ánh mắt sắc nhọn lạnh băng khiến người cô như nhũn ra.“Châu Châu, em làm cái gì sao?” Không để ý đến nữ sinh kia nữa, Dư Dịch nhanh chóng tiến lại gần Dư Châu, đi theo sau cậu là Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lần này, lại xảy ra chuyện. Tại sao vẫn là hai người bọn họ, có thể đổi thành hai người khác được họ nhìn hai bên, hy vọng người kia có thể đứng ra biện hộ, nếu không, sự việc đúng là có chút phức tạp rồi, bọn họ thì dễ nói nhưng người kia thì cho tới bây giờ cũng chưa từng dễ thuyết phục. Lần trước, đã là cảnh cáo rồi, lúc này không biết ba người bọn họ có bảo toàn được cho Dư Châu nữa Châu buông tay của mình, không trả lời Dư Dịch…, đây không phải là đã nhận định cô làm rồi, giải thích còn tác dụng sao?“Dịch học trưởng.” Thẩm Vũ Âm nâng hai mắt khóc đỏ như mắt thỏ lên, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra cô đã phải chịu uất ức nhiều, dù sao, những chuyện như vậy trước kia còn nhiều hơn, mọi người cũng đã thành thói quen, Dư Châu vốn rất hay bắt nạt cô, lúc này đây, chỉ là thù kết sâu thêm một bậc thôi.“Tiểu Âm, thật xin lỗi, là chúng tôi sai rồi.” Dư Dịch cầm khăn tay trong túi ra, đưa cho Thẩm Vũ Âm, xin lỗi như vậy, cậu cũng đã làm không biết bao nhiêu lần, nếu người khác xem thành thói quen, cậu xin lỗi cũng thành thói quen rồi.“Châu Châu, sao em có thể như vậy?” Trên mặt Dư Dịch đều là đau lòng, em gái của cậu lại trở về thành như trước. Ăn nhiều, ghét vận động, thích bắt nạt người khác, ngoại trừ háo sắc ra, những thứ khác đều giống như đúc.“Dịch học trưởng, em không sao.” Thẩm Vũ Âm xoa nhẹ đôi mắt của mình, nhỏ giọng nói. Cô càng như vậy càng khiến người khác đồng tình, càng khiến người khác thấy mình đáng thương.“Anh…” Dư Dịch còn chưa nói hết, chợt nghe bang một tiếng, bốn phía cũng như bị điểm huyệt, mà ngay chính Thẩm Vũ Âm cũng không thể tin nhìn bàn tay thịt vẫn đang ở giữa khoảng không của Dư Châu, lời muốn nói cũng nghẹn lại trong cổ Dư Châu phóng khoáng phất tay thu về. “Thế này, cô còn có thể nói không sao nữa không?” Cô đứng thẳng người lên, hai tay để hai bên, kì thật cô còn muốn thêm chút tiêu sái, đáng tiếc, thịt cô quá nhiều, kéo căng tay cũng không cách nào vung rộng nữa, chỉ có thể hạ xuống giữa phải cô ta muốn chơi sao, vậy, cô sẽ giúp cho một chút, nếu còn không phối hợp với cô ta, vậy không phải uổng phí đống nước mắt kia rồi sao, dù thế nào cũng phải có sẽ không đơn giản mặc cho người khác tính toán mình, nếu dám tính kế cô, vậy cũng phải trả một cái giá mới được, cô không muốn chịu thiệt thòi, ngoại trừ người kia, cho đến bây giờ cô cũng không tự mình hại mình.“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói như băng hàn truyền đến, tựa như ma chú phá vỡ không khí, cửa ra vào tự động được mở rộng hai bên, Kính Nguyệt Sâm đang đứng trước cửa, vẻ mặt trong trẻo lạnh nhạt, Dư Châu nhìn thấy anh ta hai mắt chớp chớp, cảm xúc phức tạp trong mắt xoay đi qua Dư Dịch, đi qua Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lướt qua tất cả mọi người, cuối cùng là Kính Nguyệt Sâm, cô khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên, mang theo chút khổ thật sự đúng bước đi ra ngoài, chắc chắn, sẽ có rất nhiều người muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy này, đều đã không còn quan hệ gì với cô, muốn làm, đều đã trường học, tất cả mọi người đều đang lên lớp, chỉ còn mình cô, nhưng ít nhất còn khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn trong lớp học, giống như một du hồn đang dạo chơi, theo thói quen tìm đến chỗ đứng quen trên gốc cây, thất thần nhìn về phương xa.“Xin lỗi, bác cây, lại để người chịu trọng lượng của tôi rồi, sau khi béo thêm chút nữa, tôi sẽ không đến gặp được bác nữa.”Cô nói chuyện, trong không khí lại truyền đến tiếng cười nhẹ luồng sáng bạc rơi xuống hai mắt biết là cố ý hay ngoài ý muốn, bọn họ lại gặp nhau trong lúc - BỔ SUNG THÊM - -Editor Kinh ThuếCô ngồi trên ghế của mình, lớp học cực kì trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim lớp học lại được đẩy ra, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng vang lên, cô ngước mắt lên nhìn, chỉ có một mình cô ta sao?“Dư Châu, cô nên dời khỏi đây đi, đây không phải nơi cô có thể tới. Chính cô đã phá hủy toàn bộ nơi này.” Thẩm Vũ Âm ghét bỏ nhìn thân thể Dư Châu, nơi này trước nay đều là tuấn nam mỹ nữ, đột nhiên lại lòi thêm ra một con cá, khiến người ta đúng là không thoải mái nổi, đã quen nhìn những thứ xinh đẹp, nhìn cô ta, con mắt lại Châu xoay người, thịt trên mặt dồn lại,có chút đáng sợ nói “Bạn học Thẩm, cô nghĩ mình là ai hả? Cô bất quá cũng chỉ là vật trang trí đẹp mắt thôi, nếu đều là vật trang trí, chủ nhân còn chưa nói gì, đã dám lên trước, không sợ bị giẫm chết sao?”Thẩm Vũ Âm bị Dư Châu nói cho á khẩu, cô vốn ăn nói vụng về, đương nhiên không nói lại Dư Châu lưu manh từ nhỏ, mà Dư Châu lúc này lại còn cực kfi không lưu tình nể Châu đứng lên, lạnh lùng cười, cô còn chưa muốn tìm cô ta đã tự động dâng mình đến trước cửa.“Cô muốn gì?” Thẩm Vũ Âm lùi một bước, nhìn vui vẻ tà ác trên mặt Dư Châu, theo bản năng sợ hãi lùi lại.“Cùng chơi trò chơi với cô.” Dư Châu tựa trên mặt bàn, nhìn cô ta không ngừng lùi về phía sau. Nhìn kết cấu thân thể kia, đúng là rất đẹp.“Tôi không muốn chơi trò chơi gì cùng với, một bàn tử.” Thẩm Vũ Âm đợi đến khi lùi đến khu vực an toàn, xác định mình có thể nhanh chóng chạy đi, mới bắt đầu dừng lại, cùng con bé đó chơi trò chơi, cô không phải kẻ điên, cũng chính là kẻ ngu. Nếu không thì chính là thần kinh của cô có vấn điều, cô chỉ vừa dứt lời đã nghe được tiếng bước chân ngoài cửa truyền đến, càng ngày càng gần, trong mắt lóe lên ánh sáng, bước dài về phía trước, cho đến khi cửa lớn bị người dùng lực mở ra, mọi người chen chúc đứng ở cửa ra vào, trừng lớn hai mắt nhìn cảnh tượng bên Châu tựa trước bàn, thân hình to lớn mang lại áp lực không nhỏ. Mà Thẩm Vũ Âm đứng cạnh tay ôm lấy mặt, thân thể liêu xiêu như lá rụng mùa thu.“Thực xin lỗi, bạn Dư Châu, tớ thực sự không cố ý nói cậu là Bàn Tử, tuy cậu không thể chấp nhận sự thật này, nhưng, cũng không nên,…” Lời nói của cô ta đứt quãng, nhưng tất cả mọi người đều có thể hiểu được sự tình đang xảy ra trước mặt, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, huống chi, sự thật trước mắt đang bày ra không phải là chứng cứ tốt nhất sao?“Vốn chính là Bàn Tử, còn không cho người ta nói sao?” Người nào đó bắt đầu không phục nói, trước giờ bọn họ đều không yêu mến gì Dư Châu, bây giờ lại càng thêm ác cảm.“Đúng vậy, béo đến khó coi chướng mắt.” Câu sau còn độc địa hơn câu trước, có điều, nữ sinh đó nói xong mặt mày cũng tái mét lại, bởi vì không biết từ lúc nào Dư Dịch đã nghiêm mặt quay sang nhìn thẳng cô, ánh mắt sắc nhọn lạnh băng khiến người cô như nhũn ra.“Châu Châu, em làm cái gì sao?” Không để ý đến nữ sinh kia nữa, Dư Dịch nhanh chóng tiến lại gần Dư Châu, đi theo sau cậu là Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lần này, lại xảy ra chuyện. Tại sao vẫn là hai người bọn họ, có thể đổi thành hai người khác được họ nhìn hai bên, hy vọng người kia có thể đứng ra biện hộ, nếu không, sự việc đúng là có chút phức tạp rồi, bọn họ thì dễ nói nhưng người kia thì cho tới bây giờ cũng chưa từng dễ thuyết phục. Lần trước, đã là cảnh cáo rồi, lúc này không biết ba người bọn họ có bảo toàn được cho Dư Châu nữa Châu buông tay của mình, không trả lời Dư Dịch…, đây không phải là đã nhận định cô làm rồi, giải thích còn tác dụng sao?“Dịch học trưởng.” Thẩm Vũ Âm nâng hai mắt khóc đỏ như mắt thỏ lên, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra cô đã phải chịu uất ức nhiều, dù sao, những chuyện như vậy trước kia còn nhiều hơn, mọi người cũng đã thành thói quen, Dư Châu vốn rất hay bắt nạt cô, lúc này đây, chỉ là thù kết sâu thêm một bậc thôi.“Tiểu Âm, thật xin lỗi, là chúng tôi sai rồi.” Dư Dịch cầm khăn tay trong túi ra, đưa cho Thẩm Vũ Âm, xin lỗi như vậy, cậu cũng đã làm không biết bao nhiêu lần, nếu người khác xem thành thói quen, cậu xin lỗi cũng thành thói quen rồi.“Châu Châu, sao em có thể như vậy?” Trên mặt Dư Dịch đều là đau lòng, em gái của cậu lại trở về thành như trước. Ăn nhiều, ghét vận động, thích bắt nạt người khác, ngoại trừ háo sắc ra, những thứ khác đều giống như đúc.“Dịch học trưởng, em không sao.” Thẩm Vũ Âm xoa nhẹ đôi mắt của mình, nhỏ giọng nói. Cô càng như vậy càng khiến người khác đồng tình, càng khiến người khác thấy mình đáng thương.“Anh…” Dư Dịch còn chưa nói hết, chợt nghe bang một tiếng, bốn phía cũng như bị điểm huyệt, mà ngay chính Thẩm Vũ Âm cũng không thể tin nhìn bàn tay thịt vẫn đang ở giữa khoảng không của Dư Châu, lời muốn nói cũng nghẹn lại trong cổ Dư Châu phóng khoáng phất tay thu về. “Thế này, cô còn có thể nói không sao nữa không?” Cô đứng thẳng người lên, hai tay để hai bên, kì thật cô còn muốn thêm chút tiêu sái, đáng tiếc, thịt cô quá nhiều, kéo căng tay cũng không cách nào vung rộng nữa, chỉ có thể hạ xuống giữa phải cô ta muốn chơi sao, vậy, cô sẽ giúp cho một chút, nếu còn không phối hợp với cô ta, vậy không phải uổng phí đống nước mắt kia rồi sao, dù thế nào cũng phải có sẽ không đơn giản mặc cho người khác tính toán mình, nếu dám tính kế cô, vậy cũng phải trả một cái giá mới được, cô không muốn chịu thiệt thòi, ngoại trừ người kia, cho đến bây giờ cô cũng không tự mình hại mình.“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói như băng hàn truyền đến, tựa như ma chú phá vỡ không khí, cửa ra vào tự động được mở rộng hai bên, Kính Nguyệt Sâm đang đứng trước cửa, vẻ mặt trong trẻo lạnh nhạt, Dư Châu nhìn thấy anh ta hai mắt chớp chớp, cảm xúc phức tạp trong mắt xoay đi qua Dư Dịch, đi qua Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lướt qua tất cả mọi người, cuối cùng là Kính Nguyệt Sâm, cô khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên, mang theo chút khổ thật sự đúng bước đi ra ngoài, chắc chắn, sẽ có rất nhiều người muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy này, đều đã không còn quan hệ gì với cô, muốn làm, đều đã trường học, tất cả mọi người đều đang lên lớp, chỉ còn mình cô, nhưng ít nhất còn khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn trong lớp học, giống như một du hồn đang dạo chơi, theo thói quen tìm đến chỗ đứng quen trên gốc cây, thất thần nhìn về phương xa.“Xin lỗi, bác cây, lại để người chịu trọng lượng của tôi rồi, sau khi béo thêm chút nữa, tôi sẽ không đến gặp được bác nữa.”Cô nói chuyện, trong không khí lại truyền đến tiếng cười nhẹ luồng sáng bạc rơi xuống hai mắt biết là cố ý hay ngoài ý muốn, bọn họ lại gặp nhau trong lúc - BỔ SUNG THÊM - -Editor Kinh ThuếCô ngồi trên ghế của mình, lớp học cực kì trống trải, yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng tim lớp học lại được đẩy ra, tiếng bước chân rất nhẹ nhàng vang lên, cô ngước mắt lên nhìn, chỉ có một mình cô ta sao?“Dư Châu, cô nên dời khỏi đây đi, đây không phải nơi cô có thể tới. Chính cô đã phá hủy toàn bộ nơi này.” Thẩm Vũ Âm ghét bỏ nhìn thân thể Dư Châu, nơi này trước nay đều là tuấn nam mỹ nữ, đột nhiên lại lòi thêm ra một con cá, khiến người ta đúng là không thoải mái nổi, đã quen nhìn những thứ xinh đẹp, nhìn cô ta, con mắt lại Châu xoay người, thịt trên mặt dồn lại,có chút đáng sợ nói “Bạn học Thẩm, cô nghĩ mình là ai hả? Cô bất quá cũng chỉ là vật trang trí đẹp mắt thôi, nếu đều là vật trang trí, chủ nhân còn chưa nói gì, đã dám lên trước, không sợ bị giẫm chết sao?”Thẩm Vũ Âm bị Dư Châu nói cho á khẩu, cô vốn ăn nói vụng về, đương nhiên không nói lại Dư Châu lưu manh từ nhỏ, mà Dư Châu lúc này lại còn cực kfi không lưu tình nể Châu đứng lên, lạnh lùng cười, cô còn chưa muốn tìm cô ta đã tự động dâng mình đến trước cửa.“Cô muốn gì?” Thẩm Vũ Âm lùi một bước, nhìn vui vẻ tà ác trên mặt Dư Châu, theo bản năng sợ hãi lùi lại.“Cùng chơi trò chơi với cô.” Dư Châu tựa trên mặt bàn, nhìn cô ta không ngừng lùi về phía sau. Nhìn kết cấu thân thể kia, đúng là rất đẹp.“Tôi không muốn chơi trò chơi gì cùng với, một bàn tử.” Thẩm Vũ Âm đợi đến khi lùi đến khu vực an toàn, xác định mình có thể nhanh chóng chạy đi, mới bắt đầu dừng lại, cùng con bé đó chơi trò chơi, cô không phải kẻ điên, cũng chính là kẻ ngu. Nếu không thì chính là thần kinh của cô có vấn điều, cô chỉ vừa dứt lời đã nghe được tiếng bước chân ngoài cửa truyền đến, càng ngày càng gần, trong mắt lóe lên ánh sáng, bước dài về phía trước, cho đến khi cửa lớn bị người dùng lực mở ra, mọi người chen chúc đứng ở cửa ra vào, trừng lớn hai mắt nhìn cảnh tượng bên Châu tựa trước bàn, thân hình to lớn mang lại áp lực không nhỏ. Mà Thẩm Vũ Âm đứng cạnh tay ôm lấy mặt, thân thể liêu xiêu như lá rụng mùa thu.“Thực xin lỗi, bạn Dư Châu, tớ thực sự không cố ý nói cậu là Bàn Tử, tuy cậu không thể chấp nhận sự thật này, nhưng, cũng không nên,…” Lời nói của cô ta đứt quãng, nhưng tất cả mọi người đều có thể hiểu được sự tình đang xảy ra trước mặt, có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, huống chi, sự thật trước mắt đang bày ra không phải là chứng cứ tốt nhất sao?“Vốn chính là Bàn Tử, còn không cho người ta nói sao?” Người nào đó bắt đầu không phục nói, trước giờ bọn họ đều không yêu mến gì Dư Châu, bây giờ lại càng thêm ác cảm.“Đúng vậy, béo đến khó coi chướng mắt.” Câu sau còn độc địa hơn câu trước, có điều, nữ sinh đó nói xong mặt mày cũng tái mét lại, bởi vì không biết từ lúc nào Dư Dịch đã nghiêm mặt quay sang nhìn thẳng cô, ánh mắt sắc nhọn lạnh băng khiến người cô như nhũn ra.“Châu Châu, em làm cái gì sao?” Không để ý đến nữ sinh kia nữa, Dư Dịch nhanh chóng tiến lại gần Dư Châu, đi theo sau cậu là Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lần này, lại xảy ra chuyện. Tại sao vẫn là hai người bọn họ, có thể đổi thành hai người khác được họ nhìn hai bên, hy vọng người kia có thể đứng ra biện hộ, nếu không, sự việc đúng là có chút phức tạp rồi, bọn họ thì dễ nói nhưng người kia thì cho tới bây giờ cũng chưa từng dễ thuyết phục. Lần trước, đã là cảnh cáo rồi, lúc này không biết ba người bọn họ có bảo toàn được cho Dư Châu nữa Châu buông tay của mình, không trả lời Dư Dịch…, đây không phải là đã nhận định cô làm rồi, giải thích còn tác dụng sao?“Dịch học trưởng.” Thẩm Vũ Âm nâng hai mắt khóc đỏ như mắt thỏ lên, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra cô đã phải chịu uất ức nhiều, dù sao, những chuyện như vậy trước kia còn nhiều hơn, mọi người cũng đã thành thói quen, Dư Châu vốn rất hay bắt nạt cô, lúc này đây, chỉ là thù kết sâu thêm một bậc thôi.“Tiểu Âm, thật xin lỗi, là chúng tôi sai rồi.” Dư Dịch cầm khăn tay trong túi ra, đưa cho Thẩm Vũ Âm, xin lỗi như vậy, cậu cũng đã làm không biết bao nhiêu lần, nếu người khác xem thành thói quen, cậu xin lỗi cũng thành thói quen rồi.“Châu Châu, sao em có thể như vậy?” Trên mặt Dư Dịch đều là đau lòng, em gái của cậu lại trở về thành như trước. Ăn nhiều, ghét vận động, thích bắt nạt người khác, ngoại trừ háo sắc ra, những thứ khác đều giống như đúc.“Dịch học trưởng, em không sao.” Thẩm Vũ Âm xoa nhẹ đôi mắt của mình, nhỏ giọng nói. Cô càng như vậy càng khiến người khác đồng tình, càng khiến người khác thấy mình đáng thương.“Anh…” Dư Dịch còn chưa nói hết, chợt nghe bang một tiếng, bốn phía cũng như bị điểm huyệt, mà ngay chính Thẩm Vũ Âm cũng không thể tin nhìn bàn tay thịt vẫn đang ở giữa khoảng không của Dư Châu, lời muốn nói cũng nghẹn lại trong cổ Dư Châu phóng khoáng phất tay thu về. “Thế này, cô còn có thể nói không sao nữa không?” Cô đứng thẳng người lên, hai tay để hai bên, kì thật cô còn muốn thêm chút tiêu sái, đáng tiếc, thịt cô quá nhiều, kéo căng tay cũng không cách nào vung rộng nữa, chỉ có thể hạ xuống giữa phải cô ta muốn chơi sao, vậy, cô sẽ giúp cho một chút, nếu còn không phối hợp với cô ta, vậy không phải uổng phí đống nước mắt kia rồi sao, dù thế nào cũng phải có sẽ không đơn giản mặc cho người khác tính toán mình, nếu dám tính kế cô, vậy cũng phải trả một cái giá mới được, cô không muốn chịu thiệt thòi, ngoại trừ người kia, cho đến bây giờ cô cũng không tự mình hại mình.“Đã xảy ra chuyện gì?” Giọng nói như băng hàn truyền đến, tựa như ma chú phá vỡ không khí, cửa ra vào tự động được mở rộng hai bên, Kính Nguyệt Sâm đang đứng trước cửa, vẻ mặt trong trẻo lạnh nhạt, Dư Châu nhìn thấy anh ta hai mắt chớp chớp, cảm xúc phức tạp trong mắt xoay đi qua Dư Dịch, đi qua Đan Gia Dật cùng Tả Tư Viêm, lướt qua tất cả mọi người, cuối cùng là Kính Nguyệt Sâm, cô khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên, mang theo chút khổ thật sự đúng bước đi ra ngoài, chắc chắn, sẽ có rất nhiều người muốn nói cho anh biết chuyện gì đã xảy này, đều đã không còn quan hệ gì với cô, muốn làm, đều đã trường học, tất cả mọi người đều đang lên lớp, chỉ còn mình cô, nhưng ít nhất còn khiến cô cảm thấy hạnh phúc hơn trong lớp học, giống như một du hồn đang dạo chơi, theo thói quen tìm đến chỗ đứng quen trên gốc cây, thất thần nhìn về phương xa.“Xin lỗi, bác cây, lại để người chịu trọng lượng của tôi rồi, sau khi béo thêm chút nữa, tôi sẽ không đến gặp được bác nữa.”Cô nói chuyện, trong không khí lại truyền đến tiếng cười nhẹ luồng sáng bạc rơi xuống hai mắt biết là cố ý hay ngoài ý muốn, bọn họ lại gặp nhau trong lúc này.
Cùng đọc truyện Nữ Lưu Manh Sống Lại Ngoài Ý Muốn của tác giả Hạ Nhiễm Tuyết tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại dài 3 quyểnConvert ngocquynh520Editor Kinh ThuếMột cái bánh bao có thể dẫn tới một hồi huyết án, một cái bánh bao cũng có thể trở thành chiến tích để đời của ác nữ lưu chính là côn đồ nổi danh gây căm phẫn cho cả thành thị, cô lừa ăn, lừa uống, lừa cả chính đánh nhau như không muốn sống, cướp tiền không biết ngại ngùng. Dù sao bản thân cô vốn là hư đốn, càng thích người khác nói mình hư đến một lần tốt bụng chết tiệt, cô cứu người cũng là tự xử bản tỉnh lại đã xuyên qua nhập vào một nữ nhân mập nặng tròn hơn trăm ác nữ gặp phải xuẩn ngốc, khi béo mập phải giảm cân, khi trai nhỏ gặp phải cá kình, khi nữ lưu manh trở thành nữ si tình, khi trời đổ cơn mưa thể tin tưởng trên thế giới này, mập bao nhiêu cũng có thể giảm, không chuyện gì là không thể.
“Tiểu thư Dư Châu, cô thật sự là Dư Châu?” Ông không tin hỏi dồn, đây là thay đổi lớn cỡ nào chứ, nếu không phải chính cô nói cho ông biết mình là Dư Châu, chắc chắn đến nằm mơ ông cũng không nghĩ Dư Châu nhà họ Dư có thể nhỏ gọn lại như Châu gật đầu, chỉ là gầy đi mà thôi, có cần biểu lộ vẻ kinh ngạc lớn vậy không? Quả thật, bây giờ cô nhìn thì thấy mình gầy, nhưng đặt trong mắt người khác quả thật phải dùng từ thay da đổi thịt, căn bản là đánh tráo giữa hai người khác quản gia vẫn còn thất thần, dò xét cô từ đầu đến chân “Không giống, thật sự quá khác.” Chỉ ngoại trừ đôi mắt kia, đúng vậy, đôi mắt, quả thực là ánh mắt ông nhìn thấy khi gặp tại ngoài trường học kia. Ông chợt tỉnh ra, vội vàng nhìn bốn phía, hốt hoảng “Cô mau đi đi, nhanh lên, đừng để ai bắt gặp.”Liên thiếu gia nhà ông đã từ bỏ nhiều như vậy, mới đổi lại bình an cho cô lúc trước, nếu cô bị bắt lại, thiếu gia đáng thương nhà ông, không phải lại bị liên lụy thêm nữa sao?Cậu ấy đã đủ thê thảm rồi, không cần rước thêm phiền phức nào Châu bị ông kéo đi, đừng coi thường ông đã lớn tuổi, nhưng sức lưc vẫn còn rất tốt, nếu là Dư Châu như ngọn núi trước kia, ông có mệt đến chết cũng đừng mong đẩy được, nhưng Dư Châu bây giờ có thể dễ dàng bị ông kéo Châu xoay chân đảo người, Điền lão không kịp xoay người suýt chút thân mật cùng đất mẹ.“Tôi không đi, tôi muốn biết chuyện của Liên.” Dư Châu không quan tâm bộ dạng ai oán của Điền quản gia, đứng đối diện với ông, tóc cô nhẹ phất bay theo gió, mà trên bầu trời, đã có một số vệt sáng sắp quản gia đứng thẳng sống lưng, nhìn chân trời phía sau lưng cô, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ thê lương.“Nếu cô đủ bản lĩnh mở được cánh cửa màu vàng trong phòng Sâm thiếu gia, vậy, cô sẽ biết Liên thiếu là ai, cũng có thể gặp được cậu ấy.”“Tôi chỉ có thể nói vậy, nếu cô thực sự muốn biết, cô phải dựa vào bản lĩnh của mình, tôi chỉ có thể cho cô biết, bí mật nhà Kính Nguyệt lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.”Điền quản gia cười bất lực, nhà Kính Nguyệt cho đến giờ chưa từng bình yên. Nếu, cô muốn biết phải tự mình đi tìm hiểu, nếu không làm được, vậy, cũng biết điểm mà dừng.”Dư Châu mấp máy môi, là gian phòng đó sao?Ở ngay chỗ này…Cô, đã biết.“Cám ơn ông.” Cô khom lưng, xem như cảm ơn vị này, tuy ông không nói hết mọi việc rõ ràng cho cô nhưng những điều cô muốn biết, nút thắt trong lòng mình, cô muốn tự cởi ra, người khác chỉ dẫn, cô muốn theo đó mà tự tìm Châu ngẩng đầu, thấy được phức tạp trong mắt Điền lão, cô hơi xoay đầu lại nghe được âm thanh của ông “Nếu như, cô có thể tìm được Bạc lệ thì tốt biết bao.”Giọng nói than thở đầy nối tiếc, thành công khiến Dư Châu dừng bước.“Bạc lệ là cái gì?” Cô hỏi, đúng là cái tên kỳ quái, đó là cái gì vậy, tìm được nó thfi sao chứ.“Trên tai Sâm thiếu gia đeo bảo thạch hình giọt nước đó là Ngân hà, đó là tín vật của nam chủ nhà Kính Nguyệt, Bạc lệ cũng là một viên đá như vậy, nhưng là một cái vòng đeo trên cổ, là tín vật của nữ chủ nhân nhà Kính Nguyệt.” Chỉ có điều, nói đến đây, dường như nhớ lại điều gì, vòng mắt ông hoe đỏ.“Đáng tiếc, mười năm trước Bạc lệ đã mất tích.”Hơn nữa, còn do sai lầm của ông, ông thất thuể bước về phía trước, đều do lỗi của ông, nếu như, lúc trước ông có thể ngăn cản việc Ngân hà bị mất, thì sẽ không khiến Liên thiếu gia rơi vào tình cảnh bây Châu đứng lặng tại chỗ, gió không ngừng thổi tóc mái cô bay rối lệ, cô cúi đầu, nhìn xuống trước đặt cái tên này vậy, Ngân hà với chả Bạc là vậy, cô đã tìm được thứ tục khí này chóng lách mình, cô đã biết cách thức, vậy, rất nhanh thôi cô sẽ tìm ra toàn bộ sự chúng ta sắp được gặp mặt rồi. Anh, vẫn khỏe chứ?Tiếng gió lướt qua tai cô, cô ngẩng đầu, ánh sáng rạng đông đã bắt đầu lóe phía chân trời, rất nhanh thôi trời sẽ sáng giới của cô cũng sẽ sáng bừng lên chứ?Cô đưa tay lên lồng ngực, Ngân hà, đại diện cho quyền lực cao nhất nhà Kính Nguyệt, nhưng cũng là do Bạc lệ ban cho mà nhà Kính Nguyệt, lúc này cực kì yên tĩnh, Kính Nguyệt Sâm đã đi học sớm, cửa phía đông đột nhiên mở ra, một bóng người nhanh chóng lách vào được đóng lại lần nưa, có mấy người giúp việc từ bên ngoài dừng lại, ngó đầu nhìn vào.“Cậu có nghe thấy tiếng gì không, hình như có người vào phòng Sâm thiếu gia?” Một giúp việc nữ kỳ quái hỏi, cô thật sự nghe được tiếng động, tuy rất nhỏ nhưng chắc chắn có.“Cậu nghe nhầm rồi, phòng Sâm thiếu gia người bình thường sao có thể vào được.” Một giúp việc khác bê một hòm quần áo to, nhàm chán liếc lại, “Cậu vẫn muốn tiến vào phòng Sâm thiếu gia sao, đáng tiếc, lần này không được, phòng thiếu gia đã dành cho người khác rồi. Huống chi, cậu ấy đã có vị hôn thê là tiểu thư Thẩm Vũ Âm, người ta xinh đẹp như vậy, chúng ta ấy à, chỉ là cỏ dại dưới chân nhiều vô số thôi.” Ngữ khí không giấu nổi chút ghen tuông, nghe vô cùng chói thể quét dọn trong phòng thiếu gia, đối với mọi giúp việc nhà Kính Nguyệt là chuyện may mắn cỡ nào, người thừa kế duy nhất nhà Kính Nguyệt, thân phận tôn quý biết bao, chưa kể đến vẻ ngoài tuấn mỹ, khí chất ưu nhã, còn có đầu óc thông minh vô cùng, chắc chắn là người thừa kế ưu tú nhất nhà Kính có điều, các cô cũng chỉ dám mơ mộng vậy thôi, có thể được quét dọn phòng cho cậu ấy các cô đã thỏa mãn lắm rồi, nếu, mỗi tháng đều có được cơ hội này thì tốt biết bao.“Nào có?” Nữ giúp việc vừa nói mặt đã đỏ lựng, tuy đúng là cô nghĩ như vậy, nhưng cô quả thật nghe thấy âm thanh mà. Sao cô ấy lại không tin cô chứ.“Được rồi, đừng nói nữa, chúng ta mau đi thôi, nếu để quản gia thấy được, đến khuya cũng đừng mong có cơm ăn.” Nói xong, cô vội vàng kéo cô bạn còn nhăn nhó đi, bước chân cực kì vội quanh dần trở lại vẻ yên tĩnh. Từ ngoài cửa sổ mới hiện ra một bóng màu đen, cô đứng thẳng người dậy, khuôn mặt nhu hòa chìm trong ánh nắng sáng sớm, khóe môi mím chặt lộ rõ dáng vẻ quyết tâm của cô.
nữ lưu manh sống lại ngoài ý muốn